Vừa đứng dậy, liền nghe vang lên gần đó một chuỗi tiếng chuông leng keng khẽ ngân.
Âm thanh trong trẻo, nghe thì hay thật, nhưng vào một đêm đầy sương như thế này lại khiến người ta sởn gai ốc.
Thẩm Thiên Kỳ lập tức căng thẳng, núp sau gốc cây leo, thò đầu nhìn ra theo hướng phát ra âm thanh.
Giữa màn đêm, có một thiếu niên đội mũ trùm và tấm rèm che mặt bước tới. Ở thắt lưng y treo một chiếc khóa trường mệnh, phía dưới có năm chiếc chuông bạc nhỏ, mỗi bước đi đều tạo nên tiếng ngân trong vắt.
Bùa lơ lửng trên đầu không có phản ứng, y không phải yêu quái.
Thẩm Thiên Kỳ thả lỏng cảnh giác, bước ra khỏi thân cây, vẫy tay chào.
“Xin chào, cho hỏi huynh vừa từ rừng Vô Quy ra à?”
Thiếu niên nghe thấy tiếng, dừng lại trước mặt nàng. Phần lớn khuôn mặt ẩn dưới mũ trùm nên không nhìn rõ biểu cảm.
Giọng nói y vang lên nhẹ nhàng và êm ái tựa làn gió hạ khẽ lướt bên tai.
“Ừ, có chuyện gì sao?”
Giọng nói hay thật.
Dù khuôn mặt bị che khuất, Thẩm Thiên Kỳ vẫn có linh cảm mạnh mẽ rằng y hẳn là một người rất đẹp.
“Huynh có thấy qua một thiếu niên tóc trắng áo trắng không? Ta đang tìm người đó.”
Thiếu niên khẽ “à” một tiếng, rồi như sực nhớ ra: “Hình như có thấy, cô nương quen hắn à?”
Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng đã đọc hết những phân đoạn của y trong sách, về lý mà nói cũng xem như “quen biết”.
Ít nhất, Thẩm Thiên Kỳ nghĩ thế.
“Quen chứ, quen chứ. Huynh còn nhớ hắn ở đâu không?”
“Nhớ.” Thiếu niên gật đầu, khóe môi khẽ cong, nụ cười dịu dàng.
“Nhưng ta có thể hỏi, cô nương tìm hắn để làm gì không?”
Trong khu rừng đầy yêu ma này, cảnh giác một chút cũng là chuyện thường. Thẩm Thiên Kỳ không hề nghi ngờ.
Để khiến y tin rằng mình không có ác ý, nàng suy nghĩ một lát rồi bịa ra một lý do nghe thôi đã thấy thương cảm:
“Chuyện là thế này, hắn là phu quân của ta. Vài ngày trước chúng ta cãi nhau, hắn giận dỗi bỏ ta và ba đứa nhỏ mà đi. Mấy đứa con còn nhỏ, ngày nào cũng khóc đòi cha, ta thật sự hết cách mới phải đi tìm hắn.”
Thiếu niên sững người giây lát, rồi khẽ bật cười, khiến tua rua rèm che mặt khẽ lay.
“Thì ra là vậy. Ta biết rồi, để ta dẫn cô nương đi tìm hắn.”
“Cảm ơn huynh!” Thẩm Thiên Kỳ mừng rỡ, vội vàng cảm tạ.
Thấy chưa, muốn dựa trời dựa đất sao bằng dựa vào chính mình.
Người tốt bụng mà nàng gặp còn hữu dụng hơn cái hệ thống chỉ biết ra nhiệm vụ kia nhiều.
Mây trôi che đi ánh trăng, đêm dần tối mịt, chính là lúc yêu ,a hoành hành nhất.
Thẩm Thiên Kỳ tự cho mình đảm nhận vai trò bảo vệ thiếu niên ấy.
Hai người sóng vai đi trong rừng, gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa thoang thoảng ngọt ngào lan xa.
Có điều mùi hương ấy… hơi quen quen.