Thế giới 4 - Chương 11

Nhưng đó không phải thứ Dolores đang tìm kiếm.

Sở dĩ họ vẫn nán lại trong thị trấn Grew là vì Dolores từng cảm nhận được một vật phẩm mà anh chưa bao giờ thấy qua.

Dolores từng lén lút điều tra, nhưng vì nghi ngờ đó là sự kêu gọi của tà ác, anh đã từ bỏ việc tìm kiếm.

Giờ đây, khi đã rơi vào tà ác và sa ngã thành quái vật, anh nghĩ thà rằng tìm lấy vật đó để khiến bản thân mạnh mẽ hơn.

Chỉ như vậy mới có thể đối phó với cuộc truy sát sắp tới của Hiệp hội Săn Huyết, thậm chí là lệnh truy nã từ Tam Đại Thần giáo.

Xúc tu vẽ trên mặt đất một cánh cửa đủ lớn cho hai người đi qua.

Dolores và Tô Đào bước vào bên trong. Chưa kịp chạm đất, xúc tu đã cắt vụn sinh vật bất ngờ tấn công thành từng mảnh vương vãi, dọn ra một khoảng trống.

“Đệt!”

Nhìn rõ cảnh tượng dưới hầm, Tô Đào không kìm được buột miệng thốt lên.

Đây là một hang động đơn sơ, mọc lưa thưa vài thực vật, cùng với những khối thịt biến dị màu sắc quỷ dị, hình thể xấu xí, từ đó mọc ra những con rắn màu xanh tím!

Những con rắn biến dị thành quái vật vẫn giữ hình dạng dải dài cơ bản, dựng thẳng lên đối mặt với kẻ xâm nhập, vô số cặp mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo nhìn về phía họ.

Tô Đào theo bản năng lùi lại một bước, va vào người Dolores. Cậu nhận ra mình vừa giẫm phải thứ gì đó mềm mềm, đó là một con rắn bị xúc tu chặt đứt…

Tô Đào lập tức cứng đờ, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Giây tiếp theo, băng sương bao phủ toàn bộ hang động, đóng băng tất cả những con rắn trong lớp băng.

“Xin lỗi, nhìn thấy nhiều rắn như vậy, tôi liền…” Tô Đào sợ đến hồn vía lên mây, lo lắng mình làm hỏng kế hoạch của Dolores.

“Cậu làm tốt lắm. Thấy cái đó chưa?”

“Cái đó? Tôi chẳng thấy gì cả.”

Theo hướng Dolores chỉ, Tô Đào không thấy gì, nhưng cậu mơ hồ cảm nhận được ở đó thực sự có một vật.

Một vật phẩm tà ác thu hút đám rắn tụ tập và biến dị.

“Đó là một bàn tay. Tôi sẽ qua lấy nó bây giờ. Nếu có gì bất thường, cậu hãy lập tức ra ngoài.”

“Được.”

Tô Đào căng thẳng đứng chờ ở cửa hang.

Dù bên trong đã bị đóng băng, nhưng nhìn đâu cũng toàn rắn, cậu hoàn toàn không dám bước qua đám rắn đó.

Bàn tay lơ lửng giữa không trung ở điểm cao nhất của hang động, xung quanh được bao bọc bởi một vòng hào quang đen kịt.

Đó là bàn tay của một người đàn ông trưởng thành, trắng nhợt và thon dài, đẹp đến mức ngay cả bàn tay của một quý tộc được nuông chiều hay một nghệ sĩ dương cầm cũng không sánh bằng, thậm chí còn toát ra một sức hút chết người.

Dolores tiến đến vị trí thích hợp thì dừng lại, rồi dùng xúc tu để lấy.

Khoảnh khắc xúc tu chạm vào bàn tay, nó tan ra thành những mảnh vỡ màu đen, hoàn toàn hòa nhập vào cơ thể Dolores.

Một sức mạnh to lớn lập tức tràn ngập cơ thể, khiến cơ thể không thể chịu nổi bị căng ra đến mức vỡ nát rồi tái cấu trúc liên tục. Dolores không kịp phản ứng, ngã xuống.

Cơ thể anh đập vỡ lớp băng, vài con rắn lập tức bò ra định cắn, nhưng bị những mũi băng sắc nhọn đâm xuyên đầu, mất đi sự sống.

Nhịp tim điên cuồng của Tô Đào dần bình ổn.

Cậu không ngờ rằng mình lại xuất sắc đến thế trong khả năng chiến đấu và phản ứng, như thể cơ thể đã trải qua không ít huấn luyện, phản xạ theo bản năng.

Bé Ngốc, hóa ra chỉ đang ngụy trang, vững vàng nằm trên vai Tô Đào, cảnh giác liếc nhìn phía trên.

[Mau đưa nam chính rời đi, có một hơi thở mạnh mẽ đang tiến đến gần!]

Bé Ngốc ngẩng đầu nhìn trước nhìn sau, không dám liếc xuống đám rắn bị đóng băng dưới đất, sợ hãi chẳng kém gì ký chủ của nó.

Giống như lần Tô Đào và Dolores bị Phân hội trưởng truy sát, Tô Đào từng điên cuồng cầu cứu Bé Ngốc trong lòng.

Nhưng cái hệ thống này, dù là hệ thống nhưng lại sợ hãi đến mức chỉ số san bằng còn giảm nhanh hơn cả ký chủ, hoàn toàn chẳng giúp được gì.

Tô Đào hít sâu một hơi rồi nhanh chóng tiến lên đỡ Dolores, người vẫn đang trong quá trình biến dị, và rời khỏi nơi này.

Khi người của Thần giáo dẫn theo đội tuần tra tìm được hang động dưới lòng đất, họ chỉ đối mặt với một cảnh hỗn loạn đầy rắn tan ra sau khi tuyết tan.

Tô Đào và Dolores đã trốn thoát không còn dấu vết.