Hạ phu nhân thì đi lo việc nhà, Xảo Nương lấy một cái rá kim chỉ nhỏ đặt lên đùi, vừa làm việc vá may vừa trông chừng Hạ Sâm.
Không thể tách ra được, Hạ Sâm không khỏi muốn thở dài. Đi đâu cũng có người đi theo thế này, cậu phải làm sao để tìm hạt giống nông cụ, làm sao để tìm ra kẻ ác đứng sau Lôi bà tử đây?
Đang lúc rầu rĩ, ngoài cổng sân có một cái đầu nhỏ ló vào. Hạ Sâm vừa liếc mắt qua thì cái đầu nhỏ đã rụt ngay lại. Một lát sau lại ló ra, nhưng đã đổi thành người khác.
Hạ Sâm mím môi cười tủm tỉm, vẫy tay với hai đứa đang trốn ngoài cổng sân. Ai ngờ không những không gọi được người tới mà ngược lại còn dọa người ta sợ chạy mất.
Xảo Nương thu kim chỉ trong tay lại, nghiêm mặt nói: "Tiểu thúc thúc gọi các con mà còn dám trốn à, vào đây cho mẹ!"
Hai đứa trẻ dùng dằng mãi mới chịu đi vào, chính là hai đứa cháu trai của Hạ Sâm, Đông Ca Nhi và Nam Ca Nhi.
Vì Hạ Sâm rơi xuống nước nên hai đứa cháu trai phụ trách trông coi cậu cũng bị phạt. Hạ Đại ca ca đã tự mình ra tay, đánh cho hai đứa con một trận ra trò. Đặc biệt là đứa con lớn Đông Ca Nhi, lúc đi tới Hạ Sâm thấy hắn vẫn còn đi cà nhắc, rõ ràng vết thương trên mông vẫn chưa lành hẳn.
"Qua đây xin lỗi tiểu thúc thúc đi." Xảo Nương trưng ra bộ mặt mẹ kế, chẳng thấy chút dịu dàng dễ gần nào như khi đối với Hạ Sâm cả.
Cơ thể Hạ Sâm tuy nhỏ nhưng cốt lõi lại là người trưởng thành. Hai đứa cháu trai mới lớn bằng nào chứ, chỉ tầm tuổi học tiểu học thôi. Xét cho cùng chuyện cậu rơi xuống nước cũng không thể đổ hết lên đầu hai đứa trẻ này được.
Cậu biết mình có ngăn cản không cho chúng xin lỗi cũng vô ích, liền vội nói: "Đại tẩu tử, để Đông Ca Nhi và Nam Ca Nhi chơi với con được không ạ?"
Hai đứa trẻ trợn tròn mắt. Chúng chỉ nghe người nhà nói tiểu thúc thúc tỉnh táo lại rồi chứ chưa hề gặp mặt. Lúc này nghe Hạ Sâm nói năng rõ ràng mạch lạc, không khỏi kinh ngạc.
Xảo Nương bị Hạ Sâm đánh lạc hướng, lườm hai đứa con trai một cái: "Các con chơi với tiểu thúc thúc, không được chạy ra ngoài sân, dám bắt nạt thúc ấy xem mẹ xử lý các con thế nào."
Hạ Sâm được cho phép, vui vẻ nhảy dựng lên, kéo hai đứa cháu trai chạy vào trong sân. Xảo Nương ở phía sau hét lên bảo chúng đừng nghịch tuyết.
Không có Xảo Nương ở bên cạnh, Nam Ca Nhi lập tức hoạt bát hẳn lên. Hắn chạy vòng quanh Hạ Sâm một vòng, kinh ngạc nói: "Nguyên Bảo thúc, thúc thật sự không ngốc nữa ạ?"
Bây giờ Hạ Sâm thật sự không nghe lọt tai cái tên này nữa. Cha mẹ cậu gọi thì thôi đi, đám nhỏ mà cũng gọi thế thì cậu chịu không nổi.
"Đừng gọi ta là Nguyên Bảo thúc, gọi là Tiểu Thúc." Hạ Sâm nghiêm mặt, cảm thấy cái tên này đặc biệt không hợp với mình. Sau này cậu mà đỗ Trạng Nguyên, trên bảng vàng đề tên Hạ Nguyên Bảo thì xấu hổ chết mất.
Nam ca nhi kỳ quặc nhìn cậu một cái: "Sao lại không được gọi là Nguyên Bảo thúc ạ? Con vẫn luôn gọi thúc là Nguyên Bảo thúc mà."
Đông ca nhi đánh em trai một cái, nghiêm gương mặt nhỏ nhắn lại: "Bảo gọi thì cứ gọi đi, nói nhảm nhiều thế làm gì?"
Nam ca nhi tủi thân cúi đầu: "Biết rồi ạ, Nguyên Bảo thúc."
Hạ Sâm: "..." Đứa nhỏ ngốc này lấy đâu ra tự tin mà nói cậu ngốc vậy?
Đông ca nhi mắng em trai một trận xong, ngượng ngùng móc từ trong túi tiền ra một gói giấy nhét vào tay Hạ Sâm, gương mặt nhỏ nhắn không mấy trắng trẻo đỏ bừng lên: "Xin lỗi thúc, con không nên bỏ thúc lại để chạy đi chơi. Sau này... sau này con đi đâu cũng sẽ dẫn thúc theo, con bỏ Nam ca nhi chứ không bỏ thúc đâu!"
Nam ca nhi ngẩn ra, ngốc nghếch hỏi: "Ca ca, sao huynh lại bỏ đệ?"
Hạ Sâm bị hai đứa cháu nhà mình chọc cho không nhịn được cười. Cậu mở gói giấy Đông ca nhi đưa, bên trong là mấy loại mứt quả khác nhau. Thứ mứt quả này vừa cần có hoa quả lại vừa tốn đường, trẻ con nhà nông thôn mấy năm chưa chắc đã được ăn một lần. Với gia cảnh nhà họ Hạ cũng không thể nào cung cấp thoải mái được, xem ra đây là đồ ăn vặt Đông ca nhi đã tích góp được.
Nam ca nhi đã quên luôn việc chất vấn ca ca hắn rồi, cứ nhìn chằm chằm miếng mứt trong tay Hạ Sâm, nước miếng sắp chảy cả ra.
Hạ Sâm cười tủm tỉm nhón lấy miếng mứt, nhét vào miệng mỗi đứa một miếng. Nam ca nhi lập tức vui đến híp cả mắt lại. Đông ca nhi ngậm miếng mứt trong miệng, nói: "Con không ăn, cái này cho thúc mà, là đồ tạ lỗi..."
"Ta là trưởng bối, các con phải nghe lời ta." Hạ Sâm cười tủm tỉm chia hết chỗ mứt trong tay, trong lòng bắt đầu tính toán khả năng trồng cây ăn quả trong không gian.
Thời buổi này không có rau củ quả trái mùa, mứt quả chính là món ăn vặt hiếm có. Bất kể là để tự mình ăn hay tìm cách bán lấy tiền thì đều là một nguồn thu nhập không tồi.