“Tới ký túc xá của tôi à?” Bạc Tấn giả vờ ngạc nhiên.
“Ừ!” Nói cũng đã nói, Tạ Nguyễn cũng không ngại nữa, thử phương pháp khác để đạt được mục đích của mình: “Tôi nghĩ cậu là một lớp trưởng có trách nhiệm, chắc là sẽ không từ chối giúp đỡ bạn học gặp khó khăn, đúng không?”
“Không phải là không thể…” Bạc Tấn đang cố nén những suy nghĩ không tốt của mình, vẻ mặt tỏ ra rất nghiêm túc: “Chỉ là kí túc xá chỉ có một mình tôi thôi.”
Chuyện này Tạ Nguyễn cũng biết, trước đó Tôn Hạo Tường có nói với cậu.
Để thể hiện sự coi trọng của nhà trường với Bạc Tấn nên cố ý không sắp xếp ai vào cùng ký túc xá với hắn, cho nên Tạ Nguyễn mới không chút nghĩ ngợi đề nghị được ở ký túc xá của hắn một đêm.
Rốt cuộc, cũng sẽ có khả năng làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của người khác.
Nếu vậy không phải vừa đúng sao? Tạ Nguyễn không hiểu nhìn vào phía Bạc Tấn.
“Giáo viên quản lý ký túc xá biết tình huống của tôi. Đột nhiên trong ký túc xá có thêm một người, nhất định sẽ đến kiểm tra, trừ khi…”
Tạ Nguyễn theo bản năng tiếp tục hỏi: “Trừ khi cái gì?”
Bạc Tấn nhếch môi: “Trừ khi cậu ngủ cùng giường với tôi.”
Tạ Nguyễn: “…”
Không được, hai người bọn họ mới quen biết nhau không bao lâu chứ, quan hệ cũng không thân thiết đến mức như vậy.
Ngủ chung một giường hay gì đó, hơi khó xử.
Tạ Nguyễn trầm ngâm nói: “Hay là tắt đèn rồi tôi mới về?”
Chắc là trong lúc đó Bạc Tấn không rời kí túc xá đâu ha?
“Được rồi!” Bạc Tấn gật đầu mà không hề có ý định ngăn cản: “Vừa lúc tôi có thể lên sân thượng.”
Tạ Nguyễn: “…”
Sao vẫn không từ bỏ vậy? Bộ sân thượng có gì hay lắm hả?
Tình thế cấp bách, Tạ Nguyễn không dám do dự nữa, nghiến răng nghiến lợi đáp: “Được!”
Chung giường thì chung giường, đều là con trai với nhau sợ cái gì mà sợ!
“Cậu chắc chắn?”
“Chắc chắn!”
Mục đích cuối cùng cũng đã đạt được, Bạc Tấn cảm thấy sảng khoái, vui vẻ đồng ý: “Vậy thì đi thôi.”
Cho rằng hắn bị hư thận sao?
Bạc Tấn cười một tiếng.
Demo cho cậu xem thận hắn có yếu hay không.
Tạ Nguyễn không biết phía trước có gì đang đợi mình.
Sau khi nhận được sự đồng ý của Bạc Tấn, cậu lập tức lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tống Tinh Hà.
Bạc Tấn nhìn cậu bận rộn vì mình mà khóe môi càng nhếch lên cao hơn, nào giống như tâm trạng đang không tốt muốn đi lên sân thượng.
Sau đó, Hạ Minh Kiệt, người chứng kiến toàn bộ quá trình Bạc Tấn lừa Tạ Nguyễn đến ký túc xá của mình, cả người như hoá đá.
Cậu ta ngơ ngác nhìn Tôn Hạo Tường: “Lớp chúng ta có bao nhiêu người?”
Tôn Hạo Tường: “Thêm mày nữa là bốn mươi bảy đứa.”
“Bốn mươi sáu bạn học, bốn mươi sáu người ba.” Tôn Hạo Tường đồng cảm vỗ vai cậu ta: “Chúc mừng Lão Hà, trong tương lai mày sẽ có một đàn trưởng bối.”
Hạ Minh Kiệt: “…”
F*ck!