Tuy nhiên, giây tiếp theo, cậu lại nghe thấy Bạc Tấn nói: “Phan Vũ, mày chỉ cho cậu ấy đi.”
Dừng một chút, hắn cố ý bổ sung: “Tao muốn lên sân thượng, không rảnh.”
Phan Vũ bỗng nhiên bị nhắc đến: “…”
Liên quan đến cậu ta hả? Ăn dưa từ xa cũng bị dính chưởng nữa hả?
Cứu mạng! Cả đời cậu ta hành thiện tích đức sao lại bị cuốn loại chuyện này chứ?
Một bên là anh em, một bên là anh dâu tương lai.
Hai bên, bên nào cũng không thể đắc tội.
Phan Vũ đẩy kính lên, mỉm cười giữ sự im lặng.
“Không được!” Tạ Nguyễn nghe đến hai chữ “sân thượng” đầu lập tức đau nhức, không chút suy nghĩ nói: “Tôi chỉ muốn cậu!”
Bạc Tấn ngơ một lúc, sau đó mờ ám nói: “Cậu muốn gì ở tôi?”
Tạ Nguyễn: “…”
Đã đến mức này mà còn nói mấy lời cợt nhả, đúng là cợt nhả, cợt nhả vô cùng tận!
Tạ Nguyễn quyết định không so đo với hắn, bổ sung thêm: “Tôi đã quen với nhịp dạy của cậu rồi, chuyển sang người khác không thích ứng được.”
“Không sao!” Bạc Tấn là một tên thù dai, nghĩ đến việc Tạ Nguyễn nghĩ hắn thận hư lại ngứa răng.
Biết rõ Tạ Nguyễn muốn nghe cái gì, lại càng không muốn cậu được như ý nguyện: “Đổi vài lần thì sẽ quen.”
Đây là quyết tâm lên sân thượng đúng không? Tạ Nguyễn thấy đau đầu kinh khủng, quyết định dùng sức chạy tới nắm lấy cánh tay Bạc Tấn kéo lại.
Tạ Nguyễn quan tâm sẽ bị loạn, hoàn toàn không nghĩ đến, nếu Bạc Tấn muốn đi thì sao cậu có thể ngăn được, đã sớm chạy lấy người.
“Tâm trạng không tốt sao?” Tạ Nguyễn đặt bút xuống, thăm dò hỏi.
Bạc Tấn “ừm” một tiếng, nghiễm nhiên là dáng vẻ lớp trưởng tốt: “Câu nào cậu không biết? Tôi chỉ trước cho cậu.”
Chịu chỉ bài là được, xem ra còn chưa đến mức xấu nhất. Tạ Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, mở vở bài tập ra chỉ đại.
Nhiều câu hỏi liên tục, lại hỏi thêm vài lần nữa.
Kéo dài đến giờ tan học là được.
Như thể đang cố ý đối nghịch với cậu, ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, thì Tạ Nguyễn liền nghe thấy Bạc Tấn nói: “Tan học rồi lên cũng được.”
Tạ Nguyễn: “!”
Trường cấp ba Thế Gia tối nào cũng có hai tiết tự học, học sinh ngoại trú cũng không ngoại lệ.
Chờ đến lúc tan học cũng đã mười giờ, hắn lên sân thượng làm gì!
Không được, dù thế nào đi nữa, cậu cũng phải để mắt tới hắn.
Lúc này, chỉ còn có một cách!
Tạ Nguyễn ho một tiếng, ghé vào tai Bạc Tấn nói: “Tôi nghĩ tôi có rất nhiều câu hỏi cần hỏi, một buổi tự học có lẽ không thể giải quyết hết được…”
Bạc Tấn thản nhiên cười, giả vờ như nghe không hiểu ý của cậu: “Hả?”
“Vậy, ừm cái đó…” Tạ Nguyễn do dự một chút, sau đó nói thẳng: “Tối nay tôi có thể ngủ ở ký túc xá của cậu được không?”
Tâm trạng của Bạc Tấn tối nay rất không ổn nên cậu phải theo dõi thật kỹ, đề phòng hắn làm chuyện gì quá khích.