Chương 36: Tại sao Bạc Tấn lại muốn lên sân thượng?

“Đúng ha.” Hạ Minh Kiệt sờ sờ sau đầu, nhớ lại những năm đó bị Bạc Tấn thống trị trong lòng cảm thấy sợ hãi, sống lưng lạnh run: “Vậy rốt cuộc nó bị làm sao vậy?”

Tôn Hạo Tường lắc đầu: “Tao cũng không biết.”

“Nếu không thì hỏi đi?” Hạ Minh Kiệt là người thành thật, không hiểu thì đi hỏi. Cũng không phải không có cái miệng, thay vì ngồi đây đoán già đoán non thì trực tiếp mở miệng ra hỏi không phải tốt hơn sao.

Anh em là gì? Chẳng phải là một cái thùng rác khi bạn bè có tâm trạng không tốt hay sao?

Cậu ta đưa tay định chọc chọc Bạc Tấn.

Cũng may Phan Vũ nhanh tay lẹ mắt chụp lại kịp trước khi cậu ta chạm vào đối phương.

Hạ Minh Kiệt: “Sao vậy?”

“Đừng có báo nữa!” Phàn Vũ tỏ ra cao thâm khó đoán, giống như mấy thầy bói dởm vậy: “Tâm trạng của anh Bạc không phải không tốt.”

Hạ Minh Kiệt không hài lòng với những lời này: “Không phải, mắt kính, mày ngoan như vậy sao có thể học thói xấu trợn mắt nói dối.”

Cậu ta sợ Bạc Tấn nghe thấy nên hạ nhỏ giọng nhất có thể: “Tâm trạng tốt mà cái mặt nó cỡ đó? Còn muốn đi lên sân thượng nữa?”

Phàn Vũ thương hại nhìn đối phương, như nhìn một khúc gỗ kín gió: “Chúng ta cược đi, mày có dám không?”

Phán đoán của cậu ta không thể sai được!

Hạ Minh Kiệt rất tự tin: “Có gì phải sợ? Cược thì cược!”

Cậu ta vỗ ngực vô cùng khí phách nói: “Nếu tao thua, trong lớp có một người tính một người, tao sẽ gọi từng người là ba!”

Tôn Hạo Tường: “…”

Tôn Hạo Tường nhìn nụ cười vô hại trên mặt Phan Vũ, nghĩ đến con người thường ngày của Phan Vũ, cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy. Cậu ta có lòng tốt nhắc nhở: “Lão Hạ, tao nghĩ mày nên suy nghĩ lại.”

“Không cần!” Tại sao cậu ta lại phải từ bỏ ván cược chắc chắn sẽ thắng chứ?

Hạ Minh Kiệt xua tay, như thể đã nhìn thấy chiến thắng của mình: “Tao, người thừa kế duy nhất nhà họ Hạ, Minh Kiệt! Hôm nay tao nhất định phải đánh cược!”

Khóe miệng Tôn Hạo Tường giật giật: “Được rồi, mày thấy vui là được.”

Bọn họ ở phía sau đang bận cá cược, nhưng Tạ Nguyễn ở phía trước lại lo lắng.

Cậu cẩn thận nhớ lại những gì đã xảy ra ngày hôm nay.

Tất cả đều bình thường, không có gì đặc biệt mà.

Bạc Tấn không hề tỏ ra bất mãn, nên vì sao hắn lại muốn lên sân thượng?

Ban đêm vốn rất dễ nảy sinh những cảm xúc tiêu cực, sân thượng lại là nơi nguy hiểm.

Cả hai thứ này kết hợp lại chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề lớn.

Nhìn thấy Bạc Tấn lấy ra điếu thuốc và bật lửa, đứng dậy định bước ra ngoài.

Tạ Nguyễn không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng nói: “Cậu quay lại đây!”

Bạc Tấn quay đầu lại mỉm cười: “Có chuyện gì sao?”

“Cậu…” Tạ Nguyễn liếc nhìn bài tập trong tay, tạm thời kiếm cớ: “Chờ một chút, tôi có đề bài không hiểu muốn hỏi cậu.”

“À!” Bạc Tấn dừng lại, không ra ngoài cũng không quay lại: “Đề gì?”

Tạ Nguyễn vừa nhìn thấy có cơ hội, lập tức lên kế hoạch tìm một ít đề phức tạp để níu kéo hắn, có lẽ cứ tiếp tục làm như vậy hắn sẽ quên mất.