Chương 34: Pha hắc kỷ tử cho Bạc Tấn uống

Tống Tinh Hà vốn muốn thay Tạ Nguyễn làm sáng tỏ nhưng không ngờ rằng câu trả lời của mình lại thu hút nhiều người chê cười hơn, lập tức trở thành bài viết nóng.

Cậu ta vừa tức giận vừa áy náy, sợ Tạ Nguyễn nhìn thấy sẽ ảnh hưởng đến tâm lý.

Do dự hồi lâu, cậu ta vẫn không nói cho Tạ Nguyễn biết.

Dù sao hiện tại Tạ Nguyễn cũng không đọc tin tức trên diễn đàn nhiều, nên cứ coi như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Cho nên sáng hôm sau, khi phát hiện có rất nhiều người lén lút nhìn trộm mình, Tạ Nguyễn không hiểu ra sao.

Tuy nhiên, cậu cũng đã quen với việc bị nhìn chằm chằm nên không đi tìm hiểu, vừa vào lớp đã đi đến máy lọc nước lấy nước ấm bắt đầu pha hắc kỷ tử.

Khi Bạc Tấn đến lớp thì hắc kỷ tử cũng được pha xong.

“Uống đi.” Tạ Nguyễn đẩy cái ly đến trước mặt hắn.

Sau khi nhìn rõ thứ bên trong, Bạc Tấn không biết nói nên nói gì: “Muốn tôi uống cái này à?”

“Làm sao?” Tạ Nguyễn ngước mắt lên: “Cậu coi thường nước chăm sóc sức khỏe của tôi à?”

“Đâu ra.” Bạc Tấn bị cậu chọc cười, tuy rằng hắn cũng không biết tại sao người này lại muốn mình uống hắc kỷ tử.

Nhưng tinh hoa của ly nước này không phải ở hắc kỷ tử, mà là do chính tay Tạ Nguyễn pha.

Chưa kể, buổi sáng uống một cốc nước ấm cũng khá thoải mái.

Nhìn thấy hắn uống, khoé môi hơi nhếch lên của Tạ Nguyễn lập tức mím lại, nói với Bạc Tấn: “Uống hết, không được đổ.”

Thứ này tốn không ít tiền của cậu đấy.

“Ừ!” Bạc Tấn gật đầu khẽ cười, tâm trạng vốn có chút khó chịu vì mất ngủ của hắn cũng đã tốt hơn nhiều: “Nghe lời cậu.”

“Coi như cậu biết thức thời.” Tạ Nguyễn lẩm bẩm, ngước nhìn đồng hồ được treo trên bảng đen, cầm chổi đi ra ngoài.

Hôm nay đến lượt cậu trực nhật, nếu không phải vì chờ Bạc Tấn thì cậu đã đi đến đó từ lâu rồi.

Nhìn thiếu niên đi xa, Bạc Tấn dời tầm mắt đi, khóe môi vô thức cong lên.

Quả nhiên, bình thường Tạ Nguyễn chỉ ngạo kiều* mà thôi, trên thực tế lại rất quan tâm đến hắn.

*Ngạo kiều: Bề ngoài thì kiêu ngạo, lạnh lùng, khó gần, nói chuyện hơi chua, nhưng bên trong lại mềm, dễ xấu hổ, để ý người ta hơn mình nghĩ, và thường ngầm quan tâm người khác.

Còn đặc biệt pha hắc kỷ tử gì đó cho hắn…


Bạc Tấn không nhịn được bật cười.

Tôn Hạo Tường lấy nước xong quay lại, nhìn vẻ mặt này của hắn, nhanh chóng đi tới nói: “Được rồi, lớp trưởng, mới sáng sớm nghĩ cái gì vậy? Cười như…”

Chưa kịp nói hết câu, cậu ta đã nhìn thấy ly nước kỷ tử trên tay Bạc Tấn, lập tức giật mình: “Má ơi, đây là cái gì? Hắc kỷ tử? Sao anh lại uống thứ này?”

“Mày không hiểu đâu.” Bạc Tấn nhếch môi, nở một nụ cười khó hiểu.

Hắn đang định hạ mình cho Tôn Hạo Tường biết một chút về tình bạn đẹp đẽ giữa hai người bạn cùng bàn thì nghe thấy Tôn Hạo Tường đột nhiên bật cười: “Ha ha ha, ba tao cũng uống, mẹ tao nói ổng bị suy thận nên mua để bổ thận cho ổng ha ha ha!”

Bạc Tấn: “…”

Những trái hắc kỷ tử lay động trên mặt nước.

Bạc Tấn cúi đầu vô cảm nhìn nó, dường như hắn còn nghe được tiếng cười thầm lặng và kiêu ngạo của cái đám này.