“Hả? Sao vậy?” Hạ Minh Kiệt không biết tại sao Bạc Tấn không đứng dậy đổi chỗ ngồi?
Bạc Tấn nhanh chóng đáp lời: “Ngồi xuống chịu đòn.”
Hạ Minh Kiệt: “?”
Được rồi, nhưng mà tại sao lại đánh cậu ta vậy? Cậu ta có lỗi lầm gì đâu chứ!
Hạ Minh Kiệt đang muốn cãi lại, bỗng lại bị Tôn Hạo Tường ở phía sau bịt miệng: “Không có gì hết, không sao, tao lập tức đưa thứ này đi, tụi bây không cần để ý tới nó.”
Hạ Minh Kiệt: “Ưm ưm ưm…”
Tôn Hạo Tường vỗ lưng cậu ta: “Thành thật chút đi!”
Bọn họ gọi một bàn đồ ăn, bao gồm xiên nướng, món Quảng Đông, bún gạo và toàn bộ đều uống nước ô mai.
Hạ Minh Kiệt nhớ ăn chứ không nhớ đánh, một hơi nuốt nửa dĩa tôm xào bún gạo, lại nhịn không được bắt đầu tò mò: “Rốt cuộc vừa rồi hai người xảy ra chuyện gì vậy?”
Bạc Tấn nhếch môi: “Không có gì, chỉ là…”
Tạ Nguyễn sợ hắn nói ra bốn chữ “không thể diễn tả”, sẽ không bao giờ giải thích rõ được, nên vội vàng lên tiếng cắt ngang: “Tôi chỉ sơ ý vấp ngã thôi.”
Hạ Minh Kiệt thất vọng “à” một tiếng, hóa ra là trượt chân, còn tưởng rằng có ẩn tình bên trong.
Cậu ta bĩu môi, cúi đầu tiếp tục ăn.
Số lượng bánh trôi nhân cơm rượu trong chén của Tạ Nguyễn cũng không nhiều, trong lúc những người khác đang nói chuyện thì cậu đã ăn hết phần lớn.
Bạc Tấn cúi đầu nhìn thoáng qua, đẩy một đĩa bánh cà rốt áp chảo cùng vài chiếc bánh bao xá xíu đến trước mặt cậu.
“Thử xem? Tôi thấy hai món ăn nhẹ này ở nhà ăn khá ngon.”
Hắn đoán Tạ Nguyễn thích đồ ngọt nên gọi hai món này.
Vốn dĩ Tạ Nguyễn không có cảm giác thèm ăn, nhưng khi nhìn thấy đĩa bánh cà rốt được chiên giòn thơm, cậu đột nhiên cảm thấy mình còn có thể ăn thêm chút nữa. Thiếu niên không ngại ngùng, cầm bánh lên cắn một miếng: “Cám ơn, lát nữa tôi sẽ chuyển tiền cho cậu.”
Cậu đã ăn bữa sáng của Bạc Tấn rồi, cũng không thể để hắn trả tiền buổi khuya nữa.
Bạc Tấn bật cười, gắp một đống mì vào trong bát: “Không vội.”
Tôn Hạo Tường đang ăn ở phía đối diện, quan sát màn tương tác giữa hai người, nhìn thấy cảnh này, cậu ta không nhịn được nữa, lén lút giơ điện thoại lên bấm mở camera.
Không phải Bạc Tấn nói mình không phân biệt đối xử với Tạ Nguyễn sao?
Hôm nay nhất định phải chụp lại cảnh này cho Bạc Tấn thấy bản thân mình tiêu chuẩn kép đến mức nào!
Tôn Hạo Tường điều chỉnh góc độ và nhấn nút chụp.
Giây tiếp theo, đèn flash chói loá, mọi người trên bàn ăn đều nhìn sang.
“Ha ha ha!” Tôn Hạo Tường xấu hổ cười cười, từ từ buông tay xuống: “Có gì đâu, tao chỉ muốn chụp ảnh đăng lên vòng… bạn…”
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Tạ Nguyễn, giọng nói của cậu ta càng ngày càng nhỏ, cho đến khi không còn nghe được nữa.