Chương 29: Anh Bạc, chúng ta đổi chỗ đi

Nhà ăn của trường cấp ba Thế Gia rất nổi tiếng trong thành phố, không chỉ phục vụ ba bữa một ngày mà còn cung cấp đồ ăn nhẹ vào đêm khuya sau tiết tự học buổi tối. Càng hiếm hơn là hương vị ngon nên sau khi tốt nghiệp rất nhiều học sinh không nhớ thầy cô, bạn học mà chỉ nhớ nhà ăn.

Suy đoán của Tạ Nguyễn không sai, có lẽ là do tan học sớm, lúc này cũng không có việc gì làm nên rất nhiều người tụ tập ở nhà ăn.

Cả đám vừa ăn vừa trò chuyện, chỉ nhìn thấy người với người, có thể so sánh ngang với lúc cao điểm.

Hai người vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Tôn Hạo Tường đứng ở phía sau, cậu ta có dáng người cao lớn vô cùng nổi bật trong đám đông, không cần phải đi tìm nữa.

“Này, mau tới đây.” Tôn Hạo Tường huýt sáo với hai người, trên mặt tỏ vẻ đã hiểu mọi chuyện.

Hạ Minh Kiệt ngồi bên cạnh, gõ đũa lên bàn, cổ vũ: “Sao hai người chậm thế? Chậc, trăng thanh gió mát, cô nam quả nam…”

Phan Vũ tuy không nói gì nhưng chữ hai chữ “hóng chuyện” gần như đã viết thẳng lên mặt.

Bạc Tấn ngồi xuống, cầm một nắm đậu phộng luộc nghe vậy cười nói: “Tao không nói ra được, tụi mày hỏi Tạ Nguyễn đi.”

“Ôi chao!” Tôn Hạo Tường như phát hiện ra thế giới mới nào đó, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Tạ Nguyễn và Bạc Tấn, sau đó cười xấu xa: “Gia đình gia giáo dữ dị sao, Bạc thần?”

“Gia giáo cái gì?” Hạ Minh Kiệt xem chuyện không chê chuyện lớn, cố ý nói: “Anh Bạc, hai người thành người một nhà từ khi nào vậy? Sao tôi không biết? Lão Phan, mày biết không?”

Phan Vũ lắc đầu cố nhịn cười.

Sau khi trải qua những lần tấn công cợt nhả của của Bạc Tấn, da mặt Tạ Nguyễn đã không còn mỏng như trước nữa.

Nghe vậy, cậu nhướng mi liếc nhìn đối phương, nhẹ giọng nói: “Lớp một là gia đình của tôi, các bạn cùng lớp là người thân không cùng huyết thống.”

Đám người Tôn Hạo Tường ngẩn ra, sau đó đều bật cười.

Bạc Tấn cũng cười, thuận tay đưa đậu phộng vừa mới bóc vỏ cho Tạ Nguyễn.

Tạ Nguyễn cũng lười để ý những người này, dù sao bọn họ cũng chỉ trêu đùa cho vui chứ không có ác ý gì.

Trước kia Hạ Minh Kiệt vẫn luôn cảm thấy Tạ Nguyễn khó ở chung, cộng thêm việc nhìn thấy những chiến tích đó của cậu ở trên diễn đàn.

Cái gì mà không hợp là đánh người, nên cậu ta không dám đáp lại.

Giờ đây nghe được lời này, lập tức cảm thấy khoảng cách giữa hai người đã kéo gần lại không ít.

Cậu ta chính là kiểu người có chỉ số xã giao vô cùng trâu bò, cho cậu ta một con đường sẽ lập tức sáng lên.

Thiếu niên nóng lòng đứng dậy nói với Bạc Tấn: “Anh Bạc, chúng ta đổi chỗ đi, em muốn nói chuyện với Tạ Nguyễn.”

Bạc Tấn phớt lờ đối phương.

Hạ Minh Kiệt còn nghĩ rằng do nhà ăn quá ồn ào nên anh Bạc nhà mình không nghe thấy.

Thế là cậu ta duỗi tay đẩy đẩy Bạc Tấn, lặp lại một lần nữa: “Anh Bạc, chúng ta đổi chỗ đi.”

Bạc Tấn phủi sạch vỏ đậu phộng trên tay rồi ngẩng đầu lên: “Ngồi xuống.”