Chương 28: Đi ăn khuya

Xung quanh đều là học sinh líu ríu không ngừng, nếu là bình thường, Tạ Nguyễn chắc chắn đã đẩy hắn ra rồi. Nhưng lúc này, không biết có phải vì vừa chạy một quãng đường dài hay không, ngay cả ngón tay cậu cũng không muốn cửa động, nhưng miệng vẫn cố cãi lại: “Ai mệt? Tôi chỉ cho cậu phát huy tác dụng của cái chức lớp trưởng thôi.”

Bạc Tấn nhướng mày nhìn mồ hôi trên chóp mũi cậu, mỉm cười nói: “Ừ, cảm ơn nhé.”

Sao thằng khốn này hôm nay nói chuyện lạ thế nhì?

Tạ Nguyễn đã quen với dáng vẻ cợt nhả của hắn, đột nhiên không bị trêu nữa cũng cảm thấy bỡ ngỡ. Cậu ngước mắt lên nhìn, muốn quan sát kỹ xem có phải Bạc Tấn đang ấp ủ âm mưu gì đó không, đúng lúc nhìn thẳng vào mắt Bạc Tấn.

Hai người mắt đối mắt mặt đối mặt, vài giây im lặng qua đi, không hiểu sao cả hai cùng bật cười.

Bạc Tấn khoác vai cậu, nhẹ giọng hỏi: “Đi ăn khuya không?”

Tạ Nguyễn nói: “Đi chứ.”

Từ trước đến giờ cậu luôn nhe nanh múa vuốt như một con sư tử nhỏ với Bạc Tấn, ít khi tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời như vậy. Bạc Tấn không nhịn được nữa, đánh liều giơ tay lên xoa đầu cậu: “Vậy thì đi thôi.”

Tạ Nguyễn trừng mắt nhìn hắn nhưng cũng không gạt tay hắn ra, chỉ hỏi: “Đi đâu? Canteen à?”

Cậu nhìn về phía trước đông nghịt người, nhíu mày nói: “Nhiều người quá, không chen vào được đâu.”

“Không sao.” Tạ Nguyễn quơ quơ điện thoại trong tay, hai mắt ánh lên vẻ sung sướиɠ: “Bọn Tôn Hạo Tường giữ chỗ cho rồi. Cậu muốn ăn cái gì, tôi bảo chúng nó gọi đồ trước cho.”

Tạ Nguyễn nghĩ một lát rồi nói: “Bánh trôi nhân rượu.”

“Còn gì nữa không?” Bạc Tấn cúi đầu gõ gõ bàn phím nhưng vẫn chưa gửi tin nhắn đi, chờ cậu nói tiếp.

Tạ Nguyễn chỉ muốn ăn đồ ngọt, không muốn ăn thứ khác nữa, nghe hắn hỏi liền lắc đầu: “Hết rồi.”

“Cậu ăn ít thế.” Bạc Tấn cười khẽ, gật đầu: “Đi thôi, tụi nó đang đợi rồi.”

Tạ Nguyễn đang định nói cảm ơn đột nhiên nhớ ra gì đó, dừng chân không đi nữa: “Toi rồi, tôi quên không mang điện thoại.”

Để phòng ngừa bản thân nghịch điện thoại trong giờ học, Tạ Nguyễn luôn để điện thoại trong cặp sách, nếu không thật sự cần thiết sẽ không lấy ra. Cậu buồn bực cào cào tóc: “Hay là cậu đi trước đi, tôi về phòng học lấy điện thoại.”

“Lấy điện thoại làm gì?” Bạc Tấn túm áo cậu lại: “Cậu có tin lão Tôn nhìn thấy cậu sẽ lôi cậu xuống văn phòng nghe chửi đến khi có điện mới thôi không?”

Tạ Nguyễn nghĩ đến trường hợp này, cảm thấy không ổn lắm: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Ở đây này.” Bạc Tấn giơ cái túi sách mình tiện tay cầm theo lên: “Tôi mang cả cho cậu rồi.”

Sân thể dục và dãy lớp học không nối chung một mạch điện, ở đây vẫn còn sáng đèn. Ánh đèn màu trắng vàng chiếu xuống gương mặt của Bạc Tấn, khiến hắn nhìn có vẻ dịu dàng hơn ngày thường.

Tạ Nguyễn không biết nên làm gì, bỗng nhiên cảm thấy hơi ngại. Cậu giả vờ nhìn sang chỗ khác, đá đá viên sỏi dưới chân: “Ừm, cảm ơn cậu.”

“Khách sáo với tôi làm gì.” Bạc Tấn mỉm cười, ôm lấy vai cậu: “Đi thôi.”