Chương 27: Chạy

Tạ Nguyễn: “…”

Trên bục giảng, Tôn Phúc An vẫn đang cố dẹp loạn: “Các em trật tự, nhà trường đã cho người kiểm tra lại hệ thống điện, một lát nữa sẽ có điện ngay thôi.”

Ông theo nghề nhà giáo hơn hai mươi năm, học tập đã khắc vào xương cốt, ân cần nói tiếp: “Tuy bây giờ vẫn chưa có điện nhưng các em không phải không còn cách nào khác để học. Các em ngồi tại chỗ nhớ lại những nội dung quan trọng trong bài học ngày hôm nay, chờ có điện rồi làm bài tập tiếp.”

Tôn Phúc An vừa dứt lời, tiếng oán than lại bắt đầu nổi dậy.

“Không phải chứ, mất điện rồi vẫn còn phải học?”

“Thầy ơi, giờ tự học hôm nay có thể về sớm được không?”

“Đúng vậy đúng vậy, tụi em về ký túc xá học cũng được mà, ngồi đây chỉ lãng phí thời gian thôi.”

“Về kí túc học à?” Tôn Phúc An cầm bình giữ nhiệt ngồi xuống ghế, vẻ mặt kiên định không gì lay chuyển được: “Tôi chả hiểu các anh các chị quá, ngồi yên ở đây cho tôi, chờ thông báo từ nhà trường.”

Tôn Hạo Tường chỉ dập cầu giao điện chứ không phá hỏng cả hệ thống điện của nhà trường, nếu cẩn thận kiểm tra một chút chắc chắn không lâu nữa sẽ có điện ngay thôi.

Thời gian bây giờ chỉ còn được đếm bằng giây, không ai biết sẽ có điện lúc nào. Tôn Hạo Tường bắt đầu đứng ngồi không yên, chẳng lẽ tối nay lại phí công vô ích rồi sao?

Cậu ta liếc sang nhìn Hạ Minh Kiệt, thừa lúc Tôn Phúc An ngửa đầu uống nước, nhanh chóng chuồn ra ngoài bằng cửa sau.

Có người dẫn đầu, những người theo sau cũng to gan hơn hẳn. Đến khi Tôn Phúc An uống xong miếng nước thì học sinh lớp Một đã ùa ra khỏi lớp như một bầy ngựa hoang rồi, đứa nào đứa nấy chạy như điên, không dám quay đầu nhìn lại.

Không ngờ học sinh ngoan có gan làm chuyện như vậy, Tạ Nguyễn vừa bất ngờ vừa buồn cười, bất chợt có một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay cậu, kéo cậu ra ngoài.

“Còn đứng ngây ra đấy làm gì nữa, chạy mau lên!” Bên tai truyền đến tiếng cười của Bạc Tấn, Tạ Nguyễn vẫn ngẩn ra, chưa kịp phản ứng gì đã bị hắn lôi ra ngoài hành lang.

“Kia là ai! Tôi nhìn thấy rồi đấy!”

“Này, đứng lại, quay về lớp cho tôi!”

Tiếng thở dốc hổn hển của Tôn Phúc An bị bỏ lại phía sau, học sinh các lớp khác cũng ùa ra chạy rầm rầm trên hành lang, hoan hô nhảy nhót không ngừng, cả dãy lớp học rung chuyển như động đất.

Hòa chung cuộc vui với mọi người, tay Tạ Nguyễn vẫn bị Bạc Tấn nắm chặt, hai người cứ thế sóng vai đi cùng nhau. Không còn gánh nặng thành tích, không còn áp lực học tập, không còn nỗi lo bài vở, chỉ biết chạy thật nhanh về phía trước để tất cả phiền não cuốn theo gió đêm.

Mấy ngày trước trời đổ mưa to, không khí vẫn còn rất mát mẻ, gió đêm phả lên mặt vô cùng thoải mái. Tạ Nguyễn đứng trước sân thể dục, hơi cúi người, hai tay chống lên đầu gối thở dốc, ánh mắt lại vẫn sáng ngời.

“Mệt không?” Bạc Tấn kéo cậu đứng thẳng dậy, hai người chậm rãi đi về phía trước.