Chương 26: Không cần khách sáo

Thấy Tôn Phúc An mặc kệ, học sinh lớp một càng được nước lấn tới.

Chỉ có một mình Tạ Nguyễn cúi đầu, vừa ngượng vừa xấu hổ, hai má cũng nóng bừng bừng. Nghe thấy tiếng cười của Bạc Tấn ngồi bên cạnh, cơn tức giận lại nổi lên, cậu giơ chân đá cho hắn một cái, cắn răng nói: “Buồn cười lắm à?”

Ánh sáng từ đèn pin của Tôn Phúc An phát ra rất mạnh, chỗ ngồi của Bạc Tấn lại gần bục giảng, vì vậy hắn dễ dàng thấy được khuôn mặt đỏ bừng của Tạ Nguyễn, cảm thấy càng buồn cười hơn: “Không cười cậu mà.”

Tạ Nguyễn còn lâu mới tin hắn, liếc mắt lạnh lùng nói: “Vậy cậu cười cái gì?”

“Thì lần đầu tiên được người khác thích đó, vui như vậy sao lại không được cười.” Hắn cầm cuốn sách bài tập dựng thẳng lên che mặt, ngăn cản tầm mắt của Tôn Phúc An nhìn về phía bên này, thong thả nói tiếp: “Không có kinh nghiệm ở lĩnh vực này, nhất thời không khống chế được cảm xúc, cậu thông cảm nhé.”

Tạ Nguyễn nheo mắt nhìn hắn: “Bạc Tấn, cậu muốn chết đúng không?”

Giọng nói đằng đằng sát khí, xem ra là tức lắm rồi.

Bạc Tấn là kẻ thức thời, không dám trêu cậu thêm nữa: “Nói đùa thôi, cậu đừng nghĩ nhiều, bọn họ không cười nhạo cậu đâu.”

Đương nhiên Tạ Nguyễn cũng biết mọi người không có ác ý, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Tại sao đúng lúc quan trọng lại mất điện thế không biết, muộn hơn mấy giây thì chết à? Tạ Nguyễn tức giận đặt hết sách vở trên bàn sang một bên.

Bạc Tấn cũng không còn cách nào, con người Tạ Nguyễn cái gì cũng tốt, chỉ là dễ xấu hổ quá mà thôi. Bạc thần trước nay chưa từng quan tâm đến chuyện của người khác, lúc này lại mở lòng từ bi, quyết định quay sang an ủi bạn cùng bàn của mình một chút.

“Thôi nào, ngồi trên đùi một tí có sao đâu, chẳng qua là bọn nó chưa thấy bao giờ.”

Tạ Nguyễn vẫn còn đang chìm trong cảm giác ngượng ngùng không thể tự thoát ra, nghe thấy hắn nói vậy càng bực bội hơn nữa: “Cậu có thể đừng nhắc đến chuyện này nữa không?”

Bạc Tấn ngẩn ra, ngoan ngoãn gật đầu, sắp xếp lại ngôn ngữ một lần nữa mới dám mở miệng: “Chỉ là làm vài thứ không thể miêu tả thôi mà, quá là bình thường luôn, là do kiến thức của tụi nó hạn hẹp.”

Tạ Nguyễn: “?”

“Hay là thế này đi, tôi giúp cậu nghĩ biện pháp nhé.” Bạc Tấn khốn nạn mà không tự biết, còn dõng dạc nói: “Mỗi ngày cậu với tôi cùng nhau làm mấy chuyện không thể miêu tả đó một lần, chúng nó nhìn nhiều thành quen, chắc chắn sau này sẽ không cười nữa.”

Tạ Nguyễn rít từng tiếng qua kẽ răng: “Hay quá ha, tôi đây xin chân thành cảm ơn bạn.”

“Không cần khách sáo.” Bạc Tấn không hề áy náy chấp nhận lời cảm ơn của Tạ Nguyễn, vẻ mặt còn rất quang minh chính đại: “Trời đã giao cho tôi trách nhiệm lớn lao, trước hết phải lo cho người bạn cùng bàn chính là cậu đây.”