Những âm thanh vui mừng reo lên trong bóng tối, còn sung sướиɠ hơn tiết học cuối cùng trước kỳ nghỉ đông.
Tạ Nguyễn cũng bị cuốn theo không khí trong phòng học cuốn, trong lòng không khỏi cảm thấy vui vẻ. Cậu nhanh chân trở về chỗ ngồi, ai ngờ vì không nhìn thấy đường, lại bất cẩn va đùi vào cạnh bàn, cả người lảo đảo ngã chúi về phía trước.
Chỗ ngồi của Tạ Nguyễn ở phía bên trong, cạnh bức tường, nếu thật sự đâm vào tường cho dù không đầu rơi máu chảy thì cũng sưng trán.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Bạc Tấn ngồi bên cạnh đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, nhanh tay vươn sang đỡ lấy…
Tạ Nguyễn vốn đứng ở trước chân Bạc Tấn, vẫn chưa quay hẳn về chỗ ngồi của mình, cậu bị hắn túm mạnh một cái, đất trời chao đảo, sau đó không hiểu vì sao lại ngồi lên đùi Bạc Tấn.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, nhất thời cả hai người đều ngây ngẩn.
Sau đó, Tôn Hạo Tường và Hạ Minh Kiệt cầm điện thoại mở đèn flash bước vào, đằng sau còn có mấy người khác nữa.
“Ha ha ha tao dập mỗi cái công tắc cầu dao xuống, cả một tòa nhà tối thui luôn!” Tôn Hạo Tường vừa đi vừa hớn ha hớn hở, khoa tay múa chân: “Chắc là tí nữa lão Tôn sẽ đến cho tan học đấy, bọn mình về kí túc xá chơi game đi.”
“Đi luôn!” Hạ Minh Kiệt đáp: “Tuần này tao rớt hạng nhiều quá.”
“Đúng rồi.” Hạ Minh Kiệt dường như sực nhớ ra gì đó, dừng lại kéo Tôn Hạo Tường: “Mày đóng cái hộp công tắc điện trên tường chưa? Để lão Triệu nhìn thấy thì chơi con khỉ gì nữa?”
Tôn Hạo Tường vô cùng đắc ý: “Tao làm mà mày còn không yên tâm à?”
“Vậy thì tốt.”
“À này.” Tôn Hạo Tường đóng cửa phòng học, quay đầu cười hê hê nói thầm: “Tao thấy trên mạng bảo, mỗi lần trường học mất điện sẽ có mấy đôi yêu nhau vụиɠ ŧяộʍ hôn môi đấy.”
“Không thể nào, người ta lừa mày đó!” Hạ Minh Kiệt khoát tay: “Mất điện có nhìn thấy cái gì đâu, mà lỡ bị phát hiện thì ngại chết.”
Tôn Hạo Tường vỗ đùi: “Mày chẳng biết gì cả, như vậy mới kí©h thí©ɧ chứ!”
Hạ Minh Kiệt: “…”
Hạ Minh Kiệt cạn lời nhìn cậu ta: “Trong đầu mày rốt cuộc là có cái gì vậy? Phòng học ngồi kín người, một âm thanh nhỏ cũng nghe rõ ràng, làm sao có thể…”
Hạ Minh Kiệt ngơ ngác nhìn về phía trước, không thốt nên lời giơ ngón tay chỉ chỉ.
Vị trí đầu tiên hướng phía nam, Tạ Nguyễn đang ngồi trên đùi Bạc Tấn, cả người chui vào lòng hắn, mà Bạc Tấn từ xưa đến giờ vốn không quan tâm đến những người theo đuổi mình, bây giờ lại dùng một tư thế vô cùng mạnh mẽ ôm chặt lấy eo Tạ Nguyễn.
Hạ Minh Kiệt nuốt nước miếng, hai cánh môi run run không biết phải nói gì. Đầu cậu ta trống rỗng, quên béng cả từ ngữ, chỉ có thể dại mặt ra, lắp bắp: “Làm sao… làm sao có thể…”
“Làm sao cái gì?” Tôn Hạo Tường nghe thằng bạn nói mà bực cả mình, soi đèn flash vào mặt cậu ta: “Mày làm sao đấy, nhìn cái gì vậy?” Tôn Hạo Tường nhìn theo tầm mắt của Hạ Mình Kiệt, nói đùa: “Hay là mày nhìn thấy người ta hôn nhau thật rồi ha ha…”
Âm thanh cuối cùng từ từ cứng lại.
Điện thoại của Tôn Hạo Tường rơi bộp xuống đất, màn hình nứt ra như cái mặt cậu ta bây giờ vậy.