Chương 23: Dập cầu dao

Tôn Hạo Tường bị đả kích, rơi vào trầm tư, yên lặng nằm gục xuống bàn chữa thương.

Tạ Nguyễn xem tấu hề xong lại quay lên làm bài tiếp. Tuy đầu óc cậu bây giờ đã thông minh hơn trước nhiều rồi, nhưng kiến thức thì vẫn phải tự mình học lấy, phải vượt qua Thẩm Hành Vân và Diệp Hải Quỳnh, không phải làm nền cho nhân vật chính nữa, con đường phía trước của cậu còn rất dài.

Tôn Phúc An nói được là làm được, nói không được học thể dục thì chắc chắn sẽ không được học thể dục, giảng xong đề lần trước lại lôi ra một tập đề khác, phát cho học sinh làm, mấy ngày sau sẽ chữa.

Mãi đến lúc này, Tạ Nguyễn mới cảm nhận được cường độ học tập của lớp một cao đến mức nào.

Tiết đầu tiên của giờ tự học buổi tối kết thúc, cậu buông bút xuống, giơ tay day day hai huyệt thái dương, đứng dậy đi ra ngoài hành lang hóng gió.

Lớp một nằm ở phía cuối hành lang, bên cạnh là lối thoát hiểm, bình thường chẳng mấy ai đến đây. Tạ Nguyễn mở một nửa cánh cửa, đứng dựa người vào tường, định mở điện thoại lướt diễn đàn một chút, ai ngờ bọn Tôn Hạo Tường lại chạy đến, nhìn có vẻ như có gì đó mờ ám.

Cậu buông điện thoại xuống, chủ động hỏi: “Các cậu làm gì thế?”

“Két!” Hạ Minh Kiệt mở cửa thoát hiểm, nhìn cậu làm động tác “suỵt”.

Tạ Nguyễn chẳng hiểu gì, cái đám này làm gì mà thần thần bí bí thế nhỉ?”

Tôn Hạo Tường nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không còn ai khác, nhỏ giọng nói: “Cậu không biết à? Cầu dao điện của tòa này nằm ở đây đó.” Cậu ta chỉ chỉ vào cái hộp kim loại gắn trên tường, xoa xoa tay, vẻ mặt như chuẩn bị làm chuyện gì lớn lao lắm: “Bọn tôi định dập cầu dao á!”

Tạ Nguyễn nhíu mày, mấy tên này chơi lớn ghê ha. Đáng tiếc là cậu lại quyết định làm học sinh ngoan rồi, nếu không thì cũng xin một chân tham dự luôn. Cậu nhắc nhở bọn họ: “Lỡ ở đây có camera giám sát thì sao.”

“Không sao.” Tôn Hạo Tường cười hê hê, dường như đã chuẩn bị rất kĩ càng: “Vừa nãy lão Phan đến văn phòng nộp bài tập, nghe các có giáo viên nói camera ở đây hỏng rồi, thầy giám thị còn đang tìm thợ đến sửa.”

Nói xong còn oán giận thêm một câu: “Mệt chết tao rồi, không cho nghỉ cũng không cho học thể dục, ai mà chịu nổi chứ!”

Khác với những trường trung học công lập, học sinh ở trung học Thế Gia rất ít khi được nghỉ! Cuối tuần cũng phải học, chỉ có chủ nhật được nghỉ một buổi chiều, buổi tối lại phải đến trường tự học.

Có mấy tiếng đồng hồ thì làm được cái gì? Chơi một ván ma sói còn không đủ.

Những người nối nghiệp chủ nghĩa xã hội tuyệt đối không chịu thua! Không được nghỉ cũng phải làm cho được nghỉ!

Bọn họ đã chuẩn bị xong hết rồi, Tạ Nguyễn cũng không nói thêm nữa, đợi thêm một lát rồi đóng cửa trở về lớp học.

“Nhanh thế?” Bạc Tấn nghiêng người nhường chỗ cho cậu.

“Không đi ra ngoài, đứng ở hành lang một lúc rồi vào thôi.” Tạ Nguyễn giải thích, đi vào chỗ ngồi. Nhưng cậu vừa mới bước được một bước thì đèn điện trên đầu tắt phụt.

Cả lớp rơi vào im lặng, một giây sau, những tiếng hét sợ hãi bắt đầu rú lên.

“A Huân đỉnh vãi, đúng là bái phục.”

“Tuyệt vời, thế là hôm nay được về kí túc xá sớm rồi.”

“Toán Lý Hóa con mẹ gì, cút cút cút hết đi! Ông đây không làm nữa ha ha ha.”

“Tụi bay đoán xem bao giờ thầy giám thị mới tìm ra nguyên nhân mất điện.”

“Cút! Mở mồm ra là nói điềm gở, mời cút ra ngoài.”

“Cơ hội nghỉ học đã qua, ta tìm cơ hội mới!”

Còn có gì vui hơn được trốn học hợp tình hợp lý không? Không có!