Chương 9

Trước mắt Phương Thốn nhấp nháy những ánh đèn đủ màu sắc, cùng với vô số vấn đề khác khiến cậu đau đầu. Cậu uống hết ly rượu trong tay, chào Đường Hạ rồi đứng dậy bỏ đi.

Tám giờ tối Phương Thốn về đến nhà. Đèn ở hành lang sáng màu vàng ấm áp. Trong phòng khách, dì giúp việc đang cắm hoa cùng mẹ Phương, vừa xem tivi vừa trò chuyện.

Tiếng họ trò chuyện không lớn, vì đèn trong thư phòng đang sáng, cha Phương đang đọc sách trong thư phòng, không thích ồn ào.

Nghe thấy tiếng Phương Thốn về, mẹ Phương đặt bó hoa xuống, vừa đứng dậy đi về phía Phương Thốn, vừa giục dì giúp việc nhanh chóng làm chút đồ ăn.

Phương Thốn đứng ở cửa một lúc. Từ rất lâu rồi, gia đình vẫn luôn như vậy. Hồi nhỏ, Phương Thốn nghĩ đây là một gia đình hòa thuận kiểu mẫu trong sách giáo khoa.

Sau này Phương Thốn mới biết, không chỉ chuyện cổ tích lừa người, mà sách giáo khoa cũng thế.

Phương Thốn thay giày, cởϊ áσ khoác, rồi đi về phía thư phòng.

Cậu đứng ở cửa thư phòng gõ cửa: “Bố, con về rồi.”

Trong thư phòng có tiếng ghế dịch chuyển, một lát sau, cha Phương bước ra, mặc đồ ở nhà, đeo kính không gọng.

Ông chắp tay sau lưng, nhìn Phương Thốn, hỏi: “Phỏng vấn thế nào rồi?”

Phương Thốn nói: “Không được hợp lắm ạ.”

Cha Phương không ngạc nhiên, ông khinh bỉ hừ một tiếng: “Đây chính là cái cậu nói, dựa vào năng lực của bản thân đấy à.”

Phương Thốn siết chặt ngón tay, chiếc nhẫn trên tay đã được cậu tháo ra nhét vào túi. Cậu cúi đầu, thầm nghĩ, nếu bố biết con đã dựa vào năng lực của bản thân để làm gì, e là sẽ bị dọa chết mất.

Mẹ Phương đi đến hỏi: “Lê Lê, con ăn cơm chưa, lại đây ăn chút gì đi con.”

Phương Thốn theo mẹ đến bàn ăn. Dì giúp việc đã làm cơm thập cẩm hải sản và súp bí đỏ. Phương Thốn ngồi xuống ăn, mẹ Phương ngồi cạnh cậu, cha Phương đi đến ghế sofa, chỉnh tivi, bắt đầu xem tin tức.

Súp bí đỏ rất mịn, vị ngọt thanh, nóng hổi đưa vào miệng, dạ dày cũng ấm áp hẳn lên.

Cơ thể đau nhức của Phương Thốn cảm thấy tốt hơn một chút.

Cha Phương hỏi cậu: “Không hợp ở chỗ nào?”

Phương Thốn tùy tiện đáp lại: “Con cảm thấy công ty này vừa mới thành lập, mọi mặt đều chưa hoàn thiện, bố không phải cũng nói nền tảng lớn hơn sẽ có nhiều cơ hội học hỏi hơn sao?”

“Tôi thấy cậu là mắt cao tay thấp thôi.” cha Phương nói: “Người trẻ tuổi chính là không biết làm việc thực tế. Nói ra thì người bây giờ quá phù phiếm. Hồi tôi tốt nghiệp đại học tìm việc…”

Túi xách của Phương Thốn để ngay bên cạnh, bên trong chiếc túi vài trăm tệ nhét thứ đồ trị giá hàng chục triệu tệ. Có lẽ tiền làm người ta bạo gan, Phương Thốn nhìn chiếc túi xách đó, đột nhiên cắt ngang lời cha Phương: “Bố, vậy bố nói con phải làm thế nào, con sẽ làm tất cả theo yêu cầu của bố được không?”

Cả nhà đột nhiên im lặng. Mẹ Phương căng thẳng kéo cánh tay Phương Thốn.

“Cậu nói vậy là có ý gì? Chê tôi quản cậu quá nhiều à?” Cha Phương “bốp” một tiếng ném điều khiển trong tay xuống, giọng điệu lập tức trở nên gay gắt.

“Con không có ý đó.” Phương Thốn nói giọng nhàn nhạt: “Con cũng rất muốn học hỏi từ bố những phương pháp thiết thực, nhưng hình như con làm gì bố cũng không hài lòng, con thật sự không biết mình còn có thể làm gì nữa.”

“Cậu còn dám cãi lời tôi!” Cha Phương đứng dậy, mặt đỏ bừng vì tức giận: “Đã 24 tuổi rồi, chưa làm nên trò trống gì thì thôi đi, đến cả kính trọng người lớn cơ bản nhất cũng không biết? Đây là gia giáo của nhà chúng ta à? Từ nhỏ đến lớn tôi dạy cậu là những thứ này sao?”