Phương Thốn vội vàng lái lời nói trong miệng chuyển hướng: “Ý con là mấy cái đó sến súa quá. Gọi hết người thân bạn bè hai bên lại, rồi ngồi lê đôi mách kể chuyện gia đình, diễn kịch đạo đức à?”
Phương Kính Sơn không hề hay biết chuyện của Phương Thốn và Phùng Tông Lễ, và chắc chắn sẽ không đồng ý. Phương Thốn định giấu ông, giấu cho đến khi không thể giấu được nữa thì thôi.
Phùng Tông Lễ liếc nhìn cậu một cái: “Tôi không hiểu lắm về xu hướng của giới trẻ các cậu. Cậu thích thế nào thì làm thế ấy.”
Phương Thốn thở phào nhẹ nhõm.
Tài xế đưa Phương Thốn về Đại học Trường Châu. Khi xuống xe, Phương Thốn đã thay một bộ quần áo khác, đó là bộ đồ thiết kế cao cấp Phùng Tông Lễ chuẩn bị cho cậu.
Cậu mặc bộ đồ hàng hiệu đó đi vào quán bar, rồi lại đi đường cũ vào phòng nghỉ của nhân viên, thay bộ đồ đó ra, mặc lại chiếc áo sơ mi cậu đã nhét vào tủ ban ngày.
Chiếc áo sơ mi chỉnh tề, nhưng đã bị Phương Thốn vò đến nhăn nhúm. Phương Thốn tùy tiện giũ hai cái rồi thay quần áo, sau đó cẩn thận treo bộ đồ Phùng Tông Lễ tặng lên.
Trong quán bar đang rất náo nhiệt, tiếng nhạc du dương, trầm bổng tạo ra bầu không khí mập mờ mà những người đến tìm vui cần.
Cậu len lỏi đến quầy bar, búng tay trước mặt Đường Hạ đang tán tỉnh người khác.
Đường Hạ quay đầu nhìn cậu: “Về rồi à.”
Phương Thốn ngồi xuống, chào Triệu Ngôn Dự đang ở trong quầy bar: “Cho một ly rượu.”
Triệu Ngôn Dự là bạn của Phương Thốn và Đường Hạ, một nô ɭệ công sở bị vắt kiệt sức trong bộ máy nhà nước, đến quán bar làm thêm là một trong những cách để anh ta thư giãn.
Phương Thốn ngồi đối diện anh ta. Triệu Ngôn Dự kẹp một viên đá, thành thạo lắc cốc shaker pha cho Phương Thốn một ly rượu.
Đường Hạ đuổi người đàn ông bên cạnh đi, ánh mắt dán chặt vào Phương Thốn.
“Tôi còn tưởng tối nay cậu không về nữa chứ.” Đường Hạ nói.
“Phùng Tông Lễ về tăng ca rồi.”
“Vậy anh ta bận trăm công ngàn việc gặp cậu, chỉ vì cái này thôi à.” Đường Hạ chỉ vào cổ cậu, trên cổ Phương Thốn có những vết hằn đỏ loạn xạ do dây da siết lại, chỗ da bị rách hơi đau.
Phương Thốn cẩn thận sờ sờ, cuối cùng không nhịn được chửi thành tiếng: “Đúng là đồ súc vật.”
Đường Hạ vịn quầy bar cười nói: “À phải rồi, một trăm sáu mươi vạn của cậu đâu, sao tôi không thấy, nói khoác lác là rụng răng đấy.”
Phương Thốn liếc nhìn Đường Hạ, đưa chiếc nhẫn trên tay đến trước mắt Đường Hạ: “Không có một trăm sáu mươi vạn, nhưng có cái này.”
Viên kim cương xanh khổng lồ chiếm trọn tầm nhìn của Đường Hạ, anh ta giật mạnh tay Phương Thốn về phía mình: “Cái này to thế, bao nhiêu carat vậy?”
“Không biết.” Phương Thốn nói: “Phùng Tông Lễ chẳng nói gì cả, chỉ bảo đây là nhẫn đính hôn.”
“Nhẫn đính hôn à?” Đường Hạ lấy điện thoại ra, hưng phấn nói: “Phương Tiểu Thốn, cậu giỏi thật đấy, sắp bước chân vào giới thượng lưu rồi.”
Triệu Ngôn Dự vừa lau ly vừa nói: “Đính hôn nhanh thế à.”
Anh ta lớn tuổi hơn Phương Thốn và Đường Hạ, từng có một cuộc hôn nhân không mấy suôn sẻ, nên vẫn giữ thái độ dè dặt đối với chuyện của Phương Thốn và Phùng Tông Lễ.
“Anh Ngôn, anh đừng có dội gáo nước lạnh vào tinh thần tích cực của bạn học Phương Thốn chúng ta chứ.” Đường Hạ tìm kiếm trên điện thoại một lúc: “Tôi từng thấy chiếc nhẫn này rồi, 6.63 carat, giá khởi điểm bốn ngàn ba trăm vạn, cuối cùng không biết ai đã mua mất.”