Phùng Tông Lễ đưa Phương Thốn đi ăn tối tại một nhà hàng Pháp xa hoa. Không gian nơi đây vô cùng sang trọng và tĩnh lặng, khách khứa thưa thớt tạo nên sự riêng tư tuyệt đối. Vừa dùng bữa, Phương Thốn vừa có thể phóng tầm mắt qua vách kính kịch trần, ngắm nhìn những con phố sầm uất phía bên dưới.
Những tòa cao ốc sừng sững đan xen giữa hệ thống đường sá chằng chịt. Cái thành phố tráng lệ được dựng xây từ bê tông cốt thép này chính là vương quốc của Phùng Tông Lễ.
Phùng Tông Lễ sở hữu diện mạo vô cùng nổi bật với gương mặt góc cạnh và đôi mày kiếm sắc nét. Đôi mắt thâm trầm ẩn dưới hàng mi ấy khiến hắn trông có vẻ khó gần, nhưng chính phong thái điềm tĩnh đã khéo léo tiết chế bớt vẻ băng lãnh vốn có.
Hắn thong thả thưởng thức món chính. Cách dùng bữa của hắn rất mực tao nhã, nhưng chỉ dùng một chút rồi sớm buông dao nĩa.
Những người thuộc giới thượng lưu như hắn luôn có yêu cầu cực kỳ khắt khe về chế độ dinh dưỡng để duy trì vóc dáng và phong độ tốt nhất.
Nhìn những đường nét hoàn hảo trên gương mặt Phùng Tông Lễ, Phương Thốn thầm nghĩ, có lẽ cả đời này hắn cũng chẳng bao giờ biết đến cảm giác "căng da bụng, chùng da mắt" là gì.
Dùng bữa xong, Phùng Tông Lễ đưa Phương Thốn lên phòng Tổng thống ở tầng cao nhất của tòa nhà.
Căn phòng này là chốn lui tới thường xuyên của hai người, nổi bật với một bức tường kính chạm sàn nhìn ra toàn cảnh thành phố. Mỗi lần đứng ở đây, Phương Thốn luôn có cảm giác như thể mình đang bị ai đó dõi theo từ khoảng không vô định ngoài kia.
Cánh cửa vừa khép lại sau lưng, bàn tay Phùng Tông Lễ đã vòng qua ôm lấy eo Phương Thốn, nhẹ nhàng vuốt ve.
Hiểu ý hắn, Phương Thốn cố nén cơn buồn ngủ đang ập đến, khẽ nói: "Em đi tắm đã."
Phùng Tông Lễ trầm giọng: "Tắm chung đi."
Phương Thốn còn chưa kịp lên tiếng khước từ đã bị Phùng Tông Lễ đẩy vào phòng tắm. Làn nước nóng bất ngờ dội thẳng xuống người cậu.
Phùng Tông Lễ đứng phía sau, thong thả cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, ánh mắt nóng bỏng lướt dọc theo cơ thể Phương Thốn.
Chiếc áo sơ mi trên người Phương Thốn nhanh chóng ướt đẫm, dán chặt vào da thịt. Lớp vải mỏng manh lúc này chẳng những không che đậy được gì, mà ngược lại càng thêm phần khơi gợi. Quả thực, đây mới chính là công dụng tuyệt vời nhất của chiếc áo này.
Phương Thốn quay lưng về phía Phùng Tông Lễ, đưa tay gạt nước trên mặt, nhất quyết không chịu quay đầu lại.
Phùng Tông Lễ khẽ "chậc" một tiếng đầy vẻ mất kiên nhẫn. Hắn túm lấy tóc Phương Thốn, ghì ngược ra sau, ép cậu phải ngẩng cao đầu để lộ toàn bộ khuôn mặt.
Phương Thốn cuối cùng cũng thấu hiểu lý do Phùng Tông Lễ nói cậu hợp với tóc dài. Da đầu bị kéo đau nhói, cậu nuốt ngược tiếng chửi thề vào trong, xoay người lại liếc nhìn Phùng Tông Lễ.
Ánh mắt vừa chạm nhau đã vội vã cụp xuống, cậu chọn cách im lặng, bày ra bộ dạng vừa yếu ớt vừa đáng thương.
Phương Thốn tự chấm cho biểu cảm này của mình điểm tuyệt đối.
Nhìn bộ dạng ấy của cậu, Phùng Tông Lễ khẽ lướt ngón tay trên gương mặt mịn màng. Làn nước nóng như cố tình tràn vào khiến Phương Thốn khó thở, ho sặc sụa.
Trong chuyện chăn gối, Phùng Tông Lễ luôn thể hiện sự cuồng nhiệt đến cực đoan. Nếu Phương Thốn chống đối, hắn sẽ khống chế cậu một cách triệt để. Còn nếu cậu giả vờ yếu đuối theo kiểu "lạt mềm buộc chặt", điều đó cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ càng kí©h thí©ɧ hắn trở nên mạnh bạo hơn mà thôi.