Chương 4

Ánh nắng len qua tán lá, hắt những đốm sáng lấp lánh xuống mặt đất. Phương Thốn đứng đợi mà lòng đầy chán chường. Bất chợt, một mùi hương cay nồng khét lẹt xộc thẳng vào mũi cậu.

Một đôi tình nhân trẻ tay xách túi bánh nướng đi ngang qua Phương Thốn. Cậu ngửi thấy rõ mùi gia vị tẩm ướp nồng đậm tỏa ra từ đó.

Con phố cạnh Đại học Trường Châu vốn là thiên đường ẩm thực vỉa hè, mùi đồ ăn thức uống bốc lên nồng nặc. Phương Thốn liên tục ngửi thấy mùi khói thịt nướng quẩn quanh đầu mũi, chợt thấy thèm một cây xúc xích nướng vô cùng.

Những mùi hương hỗn tạp cứ từng đợt ập tới khiến Phương Thốn phải lùi lại một bước, tránh để mùi khói ám vào bộ đồ mình đang mặc.

Trong lúc cậu còn đang phân vân xem nước súc miệng có khử sạch được mùi xúc xích hay không, một chiếc xe sang trọng đã từ từ trờ tới, đỗ ngay trước mặt.

Anh tài xế bước xuống mở cửa. Ở hàng ghế sau, một người đàn ông mặc vest lịch lãm, thần thái lạnh lùng toát ra vẻ cao ngạo, nửa thân hình khuất trong bóng tối. Hắn chẳng buồn liếc nhìn Phương Thốn mà đang nhắm mắt tĩnh tọa, hai chân bắt chéo đầy thong dong. Ngay cả nếp li phẳng phiu trên chiếc quần tây cũng cho thấy chủ nhân của nó là người vô cùng kỹ tính và đẳng cấp.

Phương Thốn bước lại gần, chợt nhớ ra điều gì đó, cậu vội cúi đầu để mái tóc hơi dài che bớt đi đôi mắt của mình.

Đôi mắt Phương Thốn vốn không xấu, nhưng Đường Hạ từng nhận xét rằng cậu rất giỏi giả vờ, duy chỉ có ánh mắt là khó lòng che đậy. Mỗi khi cậu kéo tay Phùng Tông Lễ thỏ thẻ làm nũng, ánh mắt lại lộ vẻ tinh quái như đang chửi thầm hắn là đồ ngốc.

Thế là Phương Thốn đành phải che giấu đôi mắt của mình đi một chút. Cậu lên xe, mùi hương gỗ trầm thanh lãnh lập tức bao trùm lấy toàn thân.

Chiếc xe chậm rãi rời khỏi Đại học Trường Châu. Phùng Tông Lễ mở mắt, nhìn về phía Phương Thốn.

"Anh vừa từ sân bay về à?" Phương Thốn hỏi. Cậu cố tình nheo mắt lại, khiến đôi mắt vốn đang lờ đờ vì thiếu ngủ trông có vẻ ướŧ áŧ và đa tình hơn.

"Ừm." Phùng Tông Lễ khẽ gật đầu. Bàn tay hắn áp lên khuôn mặt Phương Thốn, nhẹ nhàng gạt lọn tóc sang một bên cho cậu.

Bàn tay Phùng Tông Lễ rất lớn, các đốt ngón tay rõ rệt và cứng cáp. Khi lướt qua má Phương Thốn, cảm giác thô ráp khiến cậu thoáng rùng mình.

Phương Thốn định né tránh theo bản năng nhưng đã kịp kìm lại. Cậu cố gắng chỉnh đốn biểu cảm, ngước nhìn rồi mỉm cười với Phùng Tông Lễ: "Vừa về đã tìm em ngay sao?"

Đôi mắt Phùng Tông Lễ sâu thẳm dưới hàng mi dày rậm. Khi hắn hơi cụp mắt xuống, người ta khó lòng nhìn thấu được những tâm tư thật sự nơi đáy mắt.

"Tóc dài ra rồi này." Phùng Tông Lễ lên tiếng.

Phương Thốn khẽ nghiêng đầu: "Hôm nào rảnh em sẽ đi cắt."

"Không cần." Phùng Tông Lễ nói: "Để thế này trông cũng đẹp."

Bàn tay hắn trượt từ gò má xuống cổ Phương Thốn. Hắn véo nhẹ vành tai khiến nó đỏ ửng lên, rồi chẳng hề báo trước, hắn nắm lấy cằm Phương Thốn và đặt lên môi cậu một nụ hôn.

Nụ hôn của hắn đầy vồ vập. Phương Thốn theo bản năng liếc về phía anh tài xế. Người kia vẫn im lặng lái xe, coi như không thấy cũng chẳng nghe thấy gì.

Phùng Tông Lễ không hài lòng trước sự mất tập trung của Phương Thốn. Hắn giữ chặt lấy mặt cậu, ép cậu phải hoàn toàn đối diện với mình.

Phương Thốn vươn người, cố gắng đáp lại nụ hôn cuồng nhiệt của Phùng Tông Lễ. Trong đầu cậu lúc này chỉ còn sót lại một ý nghĩ duy nhất: "May mà mình chưa kịp ăn cây xúc xích kia."