Chương 3

Cậu quay lưng về phía Đường Hạ để thay đồ. Đôi xương bả vai nhô lên rõ rệt theo mỗi nhịp cử động. Chiếc sơ mi trắng dần che đi bờ vai cùng tấm lưng gầy gò nhưng mịn màng. Khi vạt áo rủ xuống ngang eo, che khuất đường rãnh sống lưng sâu hút, chỉ còn để lộ những đường cong mềm mại đầy cuốn hút.

Chiếc kính gọng đen bị gạt sang một bên, nằm chỏng chơ. Vì thức khuya nên đôi mắt cậu vằn lên những tia máu. Lúc cậu cúi đầu tìm thuốc nhỏ mắt, xương quai xanh dưới cổ áo sơ mi cũng thấp thoáng hiện ra.

Đường Hạ sờ cằm đánh giá: "Chải chuốt thế này, định đi đâu đây?"

Phương Thốn đáp: "Phùng Tông Lễ đi công tác về rồi, muốn gặp tôi."

"Phùng Tông Lễ?" Đường Hạ tỏ ra hứng thú: "Lâu rồi chẳng thấy tin tức gì về hắn, tôi còn tưởng hai người đường ai nấy đi rồi chứ."

"Người ta đi công tác thì đành chịu thôi." Phương Thốn lộ vẻ mất kiên nhẫn: "Cũng đâu thể lúc nào cũng dính lấy nhau như sam được."

"Yêu xa à, tôi hiểu mà." Đường Hạ khoanh tay tựa vào cửa: "Phương Thốn, cậu đúng là có bản lĩnh, muốn câu cá lớn là trúng ngay. Có bí kíp "chăn đại gia" nào không, truyền lại cho tôi với."

"Giới thiệu cho cậu á?" Phương Thốn mắng: "Tránh ra một bên đi, đừng có cản đường tôi làm việc lớn."

"Việc lớn gì chứ, vội vã đi "lên giường" với người ta thì có." Đường Hạ trêu chọc: "Mà hình như hôm nay cậu có buổi phỏng vấn đúng không?"

"Phỏng vấn cái nỗi gì!" Phương Thốn cười khẩy. Sự mỉa mai khiến gương mặt cậu bỗng trở nên rạng rỡ một cách lạ lùng: "Phỏng vấn đến năm vòng rồi mà bên nhân sự cứ lòng vòng, câu giờ mãi. Mẹ kiếp! Không muốn nhận người thì nói toẹt ra cho xong! Tôi chẳng muốn bị chúng nó dắt mũi như thằng khờ nữa."

Phương Thốn vừa lầm bầm chửi rủa, vừa soi gương chỉnh lại trang phục. Cậu ngắm nghía bản thân từ trên xuống dưới, rồi tháo chiếc vòng tay bằng da màu đen ra, quấn lên cổ làm vòng choker.

Đường Hạ rất tán thành việc Phương Thốn không muốn bị coi là kẻ ngốc. Anh đi vòng quanh Phương Thốn hai lượt, đưa tay giật giật sợi dây da trên cổ cậu: "Này, dù sao người ta cũng là ông chủ lớn, cậu định đeo cái thứ rẻ tiền nhặt nhạnh ở xó nào để đi quyến rũ người ta sao? Ít nhất cũng phải giữ chút thể diện cho hắn chứ."

"Cậu nhắc tôi mới nhớ." Phương Thốn hất tay Đường Hạ ra: "Tôi phải bảo hắn đổi cho mình cái khác. Cái vòng mà hắn khoe trên mạng hôm qua trông cũng được đấy, những hơn một triệu sáu trăm ngàn tệ cơ mà."

"Đúng là vừa giàu vừa chịu chi." Đường Hạ nhìn Phương Thốn đang toát lên vẻ quyến rũ từ đầu đến chân, tặc lưỡi cảm thán: "Đời này đúng là gian nan thật, không bán sức thì cũng phải bán sắc thôi."

"Ít nhất thì tôi cũng bán được giá cao." Phương Thốn xịt thêm chút nước hoa lên người: "Đi đây."

Phương Thốn bước ra ngoài, Đường Hạ ngáp dài một tiếng, uể oải vẫy tay chào.

Rời khỏi quán bar, Phương Thốn đứng ngay cổng Đại học Trường Châu, cố tình chọn một tư thế thu hút nhất. Cậu muốn đảm bảo rằng dù Phùng Tông Lễ có đi tới từ hướng nào, cũng sẽ nhìn thấy góc nghiêng hoàn hảo nhất của mình.