Chương 10

Mẹ Phương đứng dậy, chắn giữa hai người, không ngừng giục Phương Thốn: “Lê Lê, mau xin lỗi bố đi con.”

Phương Thốn không động đậy. Cha Phương cười lạnh hai tiếng, mũi dùi chĩa về phía mẹ Phương: “Xem đi, xem đi, đây là con trai ngoan mà cô đã dạy dỗ đấy, cha mẹ hiền lành con hư hỏng!”

Phương Thốn nghe câu này, lửa trong lòng không nén nổi nữa, cậu ném đũa xuống đứng dậy, trừng mắt nhìn cha Phương.

Cha Phương càng tức giận hơn, giống như một con sư tử bị chọc giận, hơi thở thô ráp.

Mẹ Phương gần như luống cuống và bối rối đứng đó, ghì chặt cánh tay Phương Thốn.

Dưới ánh mắt nghiêm khắc của cha Phương và bàn tay run rẩy của mẹ Phương, cơn giận và lòng dũng cảm của Phương Thốn dần dần tan biến. Cậu cúi đầu, vai đột nhiên thả lỏng: “Con xin lỗi bố, hôm nay con tâm trạng không tốt, đã nói lỡ lời.”

“Tâm trạng không tốt thì có thể nổi giận thiếu gia à?” Thần sắc cha Phương mỉa mai, lại đau lòng nói: “Cũng không biết sao mà cậu lại biến thành cái dạng này, hồi nhỏ, không nói thông minh hay không, ít nhất cũng biết lễ phép cơ bản chứ, cậu nhìn lại cậu bây giờ xem, suốt ngày mặt ủ mày ê, cứ như ai thiếu nợ cậu vậy!”

Phương Thốn không nói gì, cậu không biết nếu bây giờ mình cười với cha Phương, ông sẽ nguôi giận hay sẽ tức giận hơn.

Cha Phương càng nói càng tức, quăng tay quay về phòng, mẹ Phương vội vàng đi theo.

Phương Thốn đứng một lúc, dì giúp việc đến nhẹ nhàng khuyên nhủ. Phương Thốn lắc đầu, chậm rãi uống hết bát súp bí đỏ nhạt nhẽo.

Ăn xong, Phương Thốn lên lầu về phòng, cậu khóa trái cửa, cởi hết quần áo rồi bước vào phòng tắm.

Bồn tắm đã đầy nước nóng, Phương Thốn chìm mình vào trong bồn.

Một lúc lâu sau, cậu ngẩng đầu lên khỏi mặt nước, thở dài một hơi.

Trong tay cậu vẫn nắm chặt chiếc nhẫn nặng trịch. Cậu dùng bàn tay ướt sũng vớt chiếc nhẫn ra, soi vào ánh đèn nhìn viên đá rực rỡ này.

Trong lòng cậu nghẹn một cục tức, là sự hà khắc và coi thường của bố cậu.

Cậu có một con đường, Phùng Tông Lễ, con đường đó có thể khiến cuộc sống sau này của cậu rực rỡ và chói mắt như viên đá này.

Phương Thốn lúc này vô cùng chắc chắn mình muốn gì.

Cậu tựa vào bồn tắm gửi tin nhắn cho Phùng Tông Lễ: “Ngủ chưa?”

Phùng Tông Lễ nhanh chóng trả lời, nói còn đang tăng ca.

Phương Thốn thầm nghĩ, giới tư bản à, anh đáng đời.

“Thật vất vả quá đi.” Cậu gửi xong câu này, kèm theo một biểu cảm icon dễ thương tỏ vẻ đau lòng.

Bên kia không trả lời.

Phương Thốn “chậc” một tiếng, đeo nhẫn kim cương vào ngón tay, chụp một tấm ảnh gửi cho Phùng Tông Lễ, phía sau chiếc nhẫn là đôi chân trắng nõn của Phương Thốn đang đặt trong bồn tắm.

“Đẹp không?” Phương Thốn hỏi anh ta.

Một lúc sau, bên kia trả lời hai chữ: “Đẹp.”

Phương Thốn biết cái đẹp mà anh ta nói không phải là chiếc nhẫn kim cương.

“Đồ biếи ŧɦái.” Phương Thốn lầm bầm.

Điện thoại đột nhiên hiện lên một cửa sổ bật, là cuộc gọi video từ Phùng Tông Lễ.

Phương Thốn luống cuống gửi tin nhắn cho Phùng Tông Lễ: “Tôi đang tắm mà.”

“Tôi biết.” Phùng Tông Lễ nói vậy, rồi lại gọi video đến.

“Đồ biếи ŧɦái!” Lần này Phương Thốn chửi rất lớn tiếng.

Cậu không dám cúp điện thoại của Phùng Tông Lễ, do dự một lúc, không tình nguyện mà nhận cuộc gọi.

Sau khi video được kết nối, Phương Thốn không hướng thẳng vào mình, trên màn hình chỉ có thể nhìn thấy một đôi chân đang ngâm trong nước.

Còn Phùng Tông Lễ bên kia thì trông rất bảnh bao, mặc vest chỉnh tề. Áo khoác đã cởi ra, chiếc áo sơ mi đen cởi hai cúc, để lộ yết hầu vô cùng gợi cảm. Anh ta cứ thế ngả lưng vào ghế, vừa quý phái vừa tùy ý.