Chương 9

Nàng cố gắng giữ vẻ đoan trang, nhưng trong lòng lại thầm kêu khổ. Y, đường đường là cháu trai của Hoàng hậu, lại rơi vào tình cảnh thế này… Thẩm Triệt chỉ biết nghẹn giọng kêu: “Ô ô ô…”

Tiền Đồng chẳng buồn để ý đến hắn. Những chuyện cần khéo léo lời lẽ, nàng vốn chẳng định tự mình ra mặt. Chỉ khẽ gọi một tiếng: “Phù Nhân, ngươi đi thuyết phục bọn họ.”

Phù Nhân ra dáng người hiểu lẽ đời, vừa cười vừa nói: “Hai vị công tử, tiểu thư nhà ta đã để mắt tới các ngươi, ấy là phúc phận của các ngươi đó, đừng có mà không biết điều...”

Dương Châu phồn hoa, vật tư sung túc, người đẹp cũng nhiều như mây. Hai vị công tử kia tuy mỗi người một vẻ, tướng mạo đều tuấn tú, song loại túi da như thế chốn nào chẳng có. Chỉ là, gặp được nữ tử có tiền như tiểu thư nhà nàng lại chẳng dễ gì.

Thẩm Triệt: “Ô ô ô…”

Phù Nhân vẫn giữ nụ cười nửa thật nửa giả, giọng the thé mà khoe khoang: “Thanh niên lăn lộn mưu sinh ở Dương Châu thì nhiều vô kể, ở bến tàu chỉ cần quơ tay là được một đống. Nhưng đâu phải ai cũng có vận may như hai người, được tiểu thư nhà ta để mắt tới. Các ngươi… Có biết nương tử là ai không?”

Lời vừa dứt, hai đạo ánh nhìn đồng thời hướng về phía nàng, chờ nàng công bố đáp án.

Thẩm Triệt thầm nghĩ: Ngươi cứ nói đi, nói xong, có khi liền mất mạng đấy.

Phù Nhân khẽ cười, ánh mắt đảo qua hai người, thong thả nói: “Về sau các ngươi tự khắc sẽ rõ… Dương Châu không phải chốn vàng rải đầy đất như người ngoài vẫn tưởng. Trên đường đầy rẫy những kẻ như ruồi không đầu, quanh năm lẩn quẩn kiếm ăn, không nơi nương tựa. Theo tiểu thư nhà ta, ấy là phúc ba đời, từ nay về sau khỏi phải lo cơm áo, tiền bạc tiêu cả đời cũng chẳng hết.”

Nói đến đây, Phù Nhân ưỡn ngực, giọng mang chút kiêu ngạo: “Đi hay ở, hai vị công tử cứ tự mình định đoạt.”

Không có ai là không thích tiền tài, Phù Nhân đoán chắc bọn họ sẽ không nỡ bỏ đi, bèn cố ý nới lỏng dây trói.

Thuốc trên người hai người lúc này đã tan quá nửa, vừa khôi phục được chút tự do, Thẩm Triệt lập tức lấy miếng vải che miệng ra, đôi mắt tức giận, trừng thẳng về phía Tiền Đồng. Y vốn định nói cho vị cô nương không biết trời cao đất dày kia hiểu rõ, sắc đẹp chẳng thể cứu mạng, càng chẳng đủ để nàng cậy thế mà làm càn: “Lớn mật, ngươi có biết…”

Lời còn chưa dứt, đã bị Tống Duẫn Chấp lạnh giọng ngắt lời: “Ý tốt của tiểu thư, tại hạ vô phúc hưởng thụ.”