Chương 8

Tiền Đồng cố tỏ vẻ thân cận, song ánh mắt quá đỗi chăm chú lại thành ra mạo phạm. Nàng vốn chỉ muốn quan sát kỹ hơn người trước mặt, nào ngờ đối phương trong mắt đã khẽ dấy lên một tầng địch ý. Nhận ra điều đó, Tiền Đồng liền thu ánh nhìn, buông chén trà trong tay xuống, chậm rãi bước lên hai bước.

Theo từng bước nàng đi, kim quan trên đầu hứng trọn ánh dương, phản chiếu một đạo kim quang chói mắt, khiến nam nhân đối diện khẽ nheo mắt lại.

Tống Duẫn Chấp bị luồng sáng bất ngờ ấy rọi tới, không kịp tránh, đành nghiêng đầu. Khi mở mắt ra, liền thấy cô nương từ giữa vầng sáng vàng rực cúi người tới, nhẹ nhàng gỡ miếng vải đang nhét trong miệng hắn ra, giọng nói mềm như tơ, mang theo ý cười: “Công tử, ta hứa cho ngươi một đời vinh hoa, ngươi thấy như thế nào?”

Khoảng cách gần đến mức, hắn nhìn rõ đồng tử nàng màu hổ phách trong suốt, nụ cười như trăng thanh nước biếc, khiến người ta dễ lầm tưởng cả thế giới này chỉ còn nàng.

Tống Duẫn Chấp khẽ khép mắt, trong lòng đã đoán ra hết thảy.

Đại Ngu trải qua tám năm loạn lạc, dù nay thái bình, dân chúng vẫn đói khổ.

Mà y phục trên người nàng đủ cho thường dân sống dăm năm. Xa hoa đến thế, chỉ có thể là người của một trong “Tứ đại phú thương Dương Châu”.

Phác, Tiền, Lư, Thôi.

Vậy nàng là ai?

“Công tử tưởng mình đang mơ sao?” Tiền Đồng cười: “Không phải mơ.”

Vì để hắn nhanh chóng hồi hồn, nàng vươn tay nắm lấy cánh tay hắn, bóp một cái, lực không hề nhẹ.

Tống Duẫn Chấp chau mày, ánh mắt như dao lạnh. Tiền Đồng buông tay, thản nhiên nói: “Thấy chưa, là thật đấy. Bánh có nhân từ trên trời rơi xuống, công tử gặp được, chẳng lẽ không vui mừng sao?”

Hắn tỉnh táo hẳn, chỉ là tạm thời chưa kịp phản ứng. Cánh tay còn đau, ánh mắt càng sáng.

Thẩm Triệt bên cạnh phản ứng so với hắn còn lớn hơn. Đường đường là thiên chi kiêu tử được Hoàng đế và Trưởng Công chúa phủng trong lòng bàn tay, trên sa trường là ngọc diện tướng quân. Từ thuở nhỏ đến khi trưởng thành, trong mắt y, người kia vẫn như vầng trăng sáng nơi cao, để bao kẻ ngước nhìn, có người kính, có người sợ, lại có kẻ thầm thương mến.

Hiện giờ bị một tiểu cô nương trói lại không nói, lại còn bị nàng cầm tay, chẳng khác gì đang vũ nhục hắn.

Loại vũ nhục này đối với Tống thế tử mà nói, không bằng cho hắn một đao cho thống khoái, Thẩm Triệt dùng sức toàn thân để “ô ô” kháng nghị.

Tiền Đồng quay sang nhìn y mang ý dò hỏi, có vẻ đã hiểu sai ý của y: “Hai người là bằng hữu, vậy cả hai cùng ở lại cũng được.”