Để có thể thâm nhập vào doanh trại của quân địch, hai người cải trang suốt dọc đường, sau nửa tháng xuôi theo đường thủy, cuối cùng cũng đặt chân đến Dương Châu, kế tiếp đó là thời cơ để bọn họ bắt đầu đại triển quyền cước.
Đợi đến ngày hàng phục được đám gian thương, công thành danh toại, khi ấy Hoàng hậu cô mẫu sẽ không còn mắng y là “bao cỏ” nữa, nghĩ đến đó, nỗi bực dọc trong lòng Thẩm Triệt dần tan biến, y cùng Tống thế tử sóng vai thưởng ngoạn phong cảnh Dương Châu.
Hai người đi vào một con hẻm yên tĩnh, nơi đây vẫn mang dáng vẻ của thời đại thái bình thịnh trị.
Trên phố, dân chúng tiêu dao tự tại, người thì uống trà, kẻ đấu dế, người đánh cờ, kẻ tán gẫu, trong hẻm nhỏ vang lên tiếng cười nói rộn ràng, một mảnh hòa thuận, vui vầy.
Chỉ là xảy ra một việc ngoài ý muốn.
Giữa lúc Tống Duẫn Chấp và Thẩm Triệt còn đang rảo bước trên phố, bỗng có tiếng ồn ào vọng lại từ phía bên kia đường.
Một tiểu cô nương đang đứng xem chơi cờ bên bàn trà, không biết vô tình hay cố ý, bỗng làm đổ bàn cờ. Chủ nhân của chén trà ngồi đối diện là một gã đàn ông cao lớn, mặt mày dữ tợn, thấy vậy liền quát lớn một tiếng, tiểu cô nương liền khóc òa, nước mắt giàn giụa, luống cuống lùi lại, càng lùi càng nhanh, cuối cùng va mạnh vào hai người vừa đi ngang qua.
Đầu tiên là đυ.ng trúng Tống Duẫn Chấp, sau lại loạng choạng dựa cả vào Thẩm Triệt. Chưa kịp phân trần gì, cô bé đã chui qua giữa hai người, thoắt cái biến mất giữa đám đông, như thể chưa từng tồn tại.
Vốn hai người đang mang việc lớn trong lòng nên cũng không để ý, thế nhưng vừa đi được một quãng, Tống Duẫn Chấp liền khẽ cau mày, cảm thấy có điều bất ổn.
Thẩm Triệt đi phía sau, còn chưa hiểu chuyện gì thì bỗng thấy hoa mắt, đầu nặng trĩu, suýt ngã, chưa kịp mở miệng hỏi, đã nghe giọng Tống Duẫn Chấp trầm thấp, ngắn gọn như mệnh lệnh: “Nín thở!”
Nhưng đã quá muộn.
Thẩm Triệt lập tức hiểu ra, tiểu cô nương kia có vấn đề, nhưng y không hoảng hốt. Tống thế tử có chuẩn bị mà đến, lại từng vào sinh ra tử, ắt có cách hóa giải. Khi ngã xuống đất, y còn rảnh trêu đùa: “Tống huynh, chiêu này ta từng nghe qua, gọi là mê...”
Lời chưa dứt, miệng đã bị một mảnh vải nhét chặt, kế đó bao tải từ trên trời giáng xuống, trùm kín cả người, chìm vào bóng tối đặc quánh.
Thẩm Triệt nhanh chóng nhận ra, Tống thế tử cũng không thoát được.
Hai người bị ném lên xe ngựa, lưng tựa lưng, bị trói chặt. Ai mà ngờ được, hai mệnh quan triều đình, nhận lệnh hoàng đế đến Dương Châu điều tra gian thương, cải trang khổ sở, chưa kịp điều tra gì đã bị người ta trói lại.
Một trò cười lớn của thế gian!