Chương 52

“Ta vui là được, còn hơn kẻ có bao nhiêu tiền lương đều tống vào bụng như ngươi, chẳng giữ lại được gì.”

“Ai bảo không giữ? Nhìn xem, bắp tay bắp chân ta rắn chắc thế này cơ mà...”

Tống Duẫn Chấp không muốn nghe thêm những lời dung tục ấy, nhưng hai kẻ kia không biết giữ mồm giữ miệng, hắn đành đứng dậy đi ra cửa. A Kim đang xắn tay áo bỗng khựng lại, quay đầu hỏi: “Tống công tử có chuyện gì sao?”

Tiếng nói vừa dứt, Tống Duẫn Chấp hai tay nắm chặt cánh cửa, lạnh lùng trừng mắt nhìn gã một cái rồi "Rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.

"Cô gia sinh khí sao?"

Tiếng cười nói đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn trêu chọc từ bên ngoài khe cửa lọt vào trong. Tống Duẫn Chấp đưa tay đỡ trán, đột nhiên nảy sinh một cảm giác hoang mang tột độ, không hiểu vì sao bản thân lại lạc bước đến nông nỗi này, để rồi phải chịu đựng sự dày vò quái gở như thế.

Hắn nhẫn nhịn cho đến khi trời sập tối, đám hạ nhân bên ngoài rốt cuộc cũng chịu yên tĩnh, không còn tiếng ồn ào náo loạn. Tống Duẫn Chấp ngồi lặng yên trong phòng, đợi cho màn đêm buông xuống dày đặc hơn.

Giờ Tuất, cửa phòng lại bị gõ: "Tống công tử."

Tống Duẫn Chấp lạnh lùng nhìn A Kim bước vào. A Kim chẳng mảy may để tâm đến vẻ chán ghét của hắn, vẫn cười hớn hở dâng khay điểm tâm tới: "Tiểu thư vừa mua bánh ngọt cho công tử, vẫn còn nóng hổi đây. Tối nay ở trang trại có chút việc cần xử lý nên tiểu thư sáng mai mới về, xin công tử hãy nghỉ ngơi sớm."

Tống Duẫn Chấp không đưa tay nhận, A Kim bèn đặt gói bánh lên án gỗ bên cạnh hắn rồi lặng lẽ lui ra ngoài. Tiếng bước chân xa dần, Tống Duẫn Chấp cũng bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình.

Thư phòng của Gia chủ Tiền gia ban ngày hắn đã ghé qua, đường đi nước bước đều đã thấu triệt, nhưng thời cơ chưa tới, tuyệt đối không được rút dây động rừng. Đích đến của hắn chính là sân viện chỉ cách một bức tường kia. Trước tiên phải chiếm được mấy cuốn sổ nợ ban ngày, điều tra rõ giá muối. Trong vòng hai ngày tới, hắn nhất định phải khiến Tiền gia trở thành kẻ "sát kê cảnh hầu" (gϊếŧ gà dọa khỉ) đầu tiên.

Tống Duẫn Chấp động tác nhanh nhẹn, linh hoạt lách đến sau cửa sổ gian nhà chính. Vì chủ nhân không có nhà nên trong phòng không thắp đèn lửa. Ngay khoảnh khắc ánh trăng len lỏi vào trong, chóp mũi hắn đã ngửi thấy một mùi hương thanh khiết của nữ tử, hoàn toàn trái ngược với hơi thở lạnh lùng trên người hắn, tựa như đóa nguyệt quý vừa chớm nở sau cơn mưa sớm. Thất tiểu thư của Tiền gia này có vẻ rất yêu hoa cỏ, khắp viện đều rực rỡ sắc màu, điều này cũng không có gì lạ.