Chương 51

“Không tăng.” Tiền Đồng dứt khoát.

Vương chưởng quầy ngỡ ngàng.

“Chút gió thổi cỏ lay đã làm lòng người dao động. Người ta còn chưa tra tới, mình đã vội lộ sơ hở.” Tiền Đồng phán: “Nhờ Vương thúc truyền lời tới các trang: Lão phu nhân phân phó, tuyệt đối không được tăng giá muối. Kẻ nào dám làm càn, Tiền gia sẽ không nương tay, tất cả xử theo luật lệ.”

Sợ Vương thúc khó xử, nàng nói thêm: “Ba ngày sau gặp tại Hải Đường Lâu, ai có dị nghị cứ trực tiếp nói với ta.”

Thiếu nữ trẻ tuổi nói năng bình thản, không chút hoảng loạn, dù vai vế chỉ hàng con cháu nhưng lại có khí chất trấn định lòng người. Từ lúc nào không hay, người dưới đều thầm gọi nàng là Tiểu chủ tử. Tiền gia nam đinh thưa thớt, đại phòng gặp nạn, ba phòng còn lại chẳng có mụn con trai nào, Gia chủ ngoài ba mươi mới có một cô con gái. Các thϊếp thất đang dốc sức cầu tự để chiếm quyền thừa kế, nhưng hiện tại, Thất tiểu thư vẫn là người cầm cân nảy mực.

Vương thúc tuân lệnh sai người đi truyền tin, rồi dẫn nàng vào kho xem xét lượng muối dự trữ.

Trời sập tối, Tiền Đồng rời kho muối, dùng bữa đơn giản tại một quán trà, sau đó mua bánh ngọt mới ra lò đưa cho Phù Nhân: “Mang về cho cô gia, nhắc huynh ấy tối nay ta không có nhà.”

Nàng muốn xem xem, hắn thực sự có bản lĩnh đến đâu.

Suốt một ngày, Tống Duẫn Chấp cơ bản đã thám thính xong Tiền phủ. Nơi hắn ở chính là viện của Tiền Thất tiểu thư, chỉ cách khu phòng của nàng một bức tường.

Dưới danh nghĩa tân cô gia, buổi chiều có từng tốp người thay phiên nhau vào dâng nước, thay trà, lau dọn không ngơi nghỉ. Mục đích của họ là gì, hắn thừa hiểu nhưng không buồn chấp nhất. Kẻ thô tục, hắn không thèm so đo.

A Kim được Tiền Đồng để lại làm gã sai vặt cho Tống Duẫn Chấp. Thấy kẻ nào tò mò quá mức, A Kim liền thẳng chân đá vào mông đối phương: “Nhìn cái gì? Chỗ này để ngươi dòm ngó sao?”

“Kim huynh tha mạng, tiểu nhân biết lỗi rồi!” Gã sai vặt kia cười hì hì, chẳng chút hối cải.

Cảnh tượng này trong mắt một người gia giáo nghiêm cẩn như Tống Duẫn Chấp thật khó lòng chấp nhận. Hắn khinh miệt thu hồi tầm mắt. Thương gia đúng là thương gia, chẳng có chút quy củ nào.

Thấy hắn chỉ lầm lũi uống trà chẳng tiếp lời ai, A Kim thấy chán, bèn ra sân tán dóc với thợ tỉa hoa.

“Hôm qua lại thua bao nhiêu?” A Kim hỏi.

“Sao lại là ‘lại’?”

“Với cái vận may thối của ngươi, vừa dốt vừa tham bạc, quanh năm suốt tháng coi như làm không công cho Thất tiểu thư thôi.”