Thế nhưng, xấp ngân phiếu nặng trĩu trong tay áo vẫn còn nóng hổi, có tờ mệnh giá chỉ mười lượng, xem chừng hắn đã dốc cạn túi. Nể tình xấp tiền giấy này, Tiền Đồng khẽ cúi đầu, thở dài một tiếng đầy bất đắc dĩ: “Lam công tử, mọi chuyện đã qua rồi.”
Lam tiểu công tử lệ tuôn rơi, chút hảo cảm mông lung bỗng hóa thành niềm tiếc nuối vô bờ, khơi dậy du͙© vọиɠ muốn che chở trong hắn: “Tiền tiểu thư yên tâm, ít ngày nữa khi quan sai Kim Lăng tới, ta sẽ nói giúp cho Tiền gia vài lời.”
Vị công tử này chân thành đến mức tự cảm động chính mình. Đáng tiếc, lời hứa của kẻ phong lưu thường mỏng manh như khói. Quy tắc sinh tồn trên thế gian vốn không dựa vào lời hay ý đẹp, mà là lợi ích tối thượng.
Tiền Đồng mỉm cười hành lễ: “Đa tạ công tử. Ngày công tử đại hỷ, ta chắc chắn sẽ mang đại lễ tới uống chén rượu mừng.”
Ra khỏi trà lâu, nắng đã ngả về tây. Phù Nhân định gọi xe ngựa về phủ, nhưng Tiền Đồng ngăn lại, nàng mua mấy gói bánh ngọt rồi ghé qua kho muối lớn nhất thành.
Ái nữ của chưởng quầy kho muối mới lên sáu, đang ngồi trên bậc cửa nhìn xa xăm, thấy nàng liền nhảy cẫng lên: “Thất tiểu thư tới rồi!”
Tiền Đồng cười hỏi: “Đã ăn cơm ngoan chưa?”
Tiểu cô nương vỗ vỗ cái bụng tròn lẳn: “No lắm rồi ạ.”
Tiền Đồng đưa gói bánh ra trước mặt: “Vậy còn ăn nổi thứ này không?”
“Dạ nổi!” Đôi mắt nhỏ long lanh, gật đầu lia lịa.
“Hôm qua biểu hiện rất tốt, đây là phần thưởng.” Tiền Đồng đưa bánh cho bé.
Tiểu cô nương hớn hở, tò mò hỏi: “Vị cố nhân công tử ấy đã nhận ra tiểu thư chưa?”
“Nhận ra rồi.” Tiền Đồng gật đầu: “Đã rước về nhà rồi.”
“Con còn được gặp huynh ấy nữa không? Huynh ấy đẹp trai quá đi thôi.”
Đến đứa trẻ cũng biết phân biệt xấu đẹp. Tiền Đồng trêu: “Không được. Huynh ấy tính khí thất thường, lại ghét trẻ con, thấy con là huynh ấy bẻ cổ đó.”
Tiểu cô nương sợ xanh mặt, rụt cổ lại như một chú mèo mướp béo ú. Tiền Đồng bật cười, xoa đầu bé: “Trẻ con đừng hỏi nhiều, đi chơi đi.”
Vương chưởng quầy nghe tin vội chạy ra, vừa chỉnh lại tay áo vừa gọi lớn: “Thất tiểu thư tới!”
“Vương thúc.” Tiền Đồng chào.
Vương chưởng quầy đang có chuyện cần thưa. Mấy ngày nay Gia chủ bận rộn vì hôn sự với phủ Tri châu, ông nhắn mấy lần không được. Sau vài câu hàn huyên, ông hạ giọng hỏi: “Mấy hôm nay các thôn trang đều đến hỏi, giá muối có nên tăng lên không?”
Tin tức triều đình phái người điều tra đã gây xôn xao dư luận. Nếu Hoàng thượng thực sự muốn thanh toán nợ cũ, Tứ đại gia tộc ắt gặp họa, Tiền gia có thể sẽ mất muối dẫn. Chuyến muối này có lẽ là khoản lợi cuối cùng, phải tranh thủ kiếm một mớ. Dù giá muối có quy định, nhưng họ có trăm phương nghìn kế để trục lợi.