Chương 5

Gương mặt ấy lập tức thu hút mấy luồng ánh nhìn xung quanh.

Thẩm Triệt đã quen với cảnh tượng này từ lâu. Y bước đến bên cạnh hắn, kéo hắn vào một con hẻm yên tĩnh hơn rồi tò mò hỏi: “Tống huynh chưa từng đến Dương Châu, sao lại biết rõ nơi này như vậy?”

Tống Duẫn Chấp đáp: “Tất nhiên là do tuần tra mà biết.”

Sau năm năm bình ổn chiến loạn, dân chúng Đại Ngu mới được yên ổn làm ăn. Thương nghiệp cũng nhờ đó mà hồi sinh với tốc độ kinh người, giống như Dương Châu – một châu phủ phồn thịnh, trù phú – mỗi ngày thuyền bè qua lại tấp nập, nối liền không dứt.

Nơi nào người đông, nơi ấy buôn bán sầm uất, còn những người thật sự đến bến tàu đón khách chẳng có mấy, đa phần đều là người của khách điếm, tửu quán hay mối lái kéo khách kiếm ăn.

Dựa vào cái miệng khéo lừa gạt, bọn chúng ba hoa chích chòe, chuyên nhằm vào những người từ phương xa đến, lừa kéo người ta vào trong quán. May thì chỉ mất chút bạc, xui thì có khi mất cả đời.

Nhìn dáng vẻ hắn, rõ ràng là chỉ nói qua loa chứ chẳng hề chuẩn bị gì. Tống Duẫn Chấp bèn thong thả nói rõ: “Đó chỉ là một trong muôn vàn thủ đoạn lừa đảo. Ngươi có biết bọn tiểu tặc, bọn cướp đường còn độc ác đến mức nào không?”

Thẩm Triệt lắc đầu.

Tống Duẫn Chấp kiên nhẫn giải thích từng điều một, nghe xong mà Thẩm Triệt lạnh sống lưng. Y thở phào, nói với vẻ may mắn: “Chuyến này, may nhờ có Tống huynh đi cùng.”

Trong lòng y bất giác dâng lên thêm vài phần tự tin và chắc thắng.

Nếu chuyến này mà chỉ có một mình y, e rằng mọi việc khó mà thành. Nhưng nay có Tống thế tử – người cầm đao có thể gϊếŧ địch, cầm bút có thể trảm gian – thì khác.

Ngay từ khi biết hoàng đế ngầm phái Tống Duẫn Chấp cùng đi, lúc khởi hành từ Kim Lăng, Thẩm Triệt đã từng lớn tiếng nói:

“Lấy tài trí của Tống huynh, chỉ cần một tháng, hai ta nhất định có thể quét sạch lũ gian thương Dương Châu này!”

Nếu chỉ một mình Thẩm Triệt, việc này khó thành, nhưng có đao có thể gϊếŧ địch, có bút có thể trảm gian. Biết được hoàng đế bí mật phái Tống Duẫn Chấp, Thẩm Triệt thở phào: “Lấy Tống huynh thông minh tài trí, chỉ một tháng, hai ta có thể quét sạch Dương Châu gian thương.”

Khi ấy, Tống thế tử vừa xoay người lên ngựa, đợi ngồi vững, hắn ngẩng đầu nhìn lướt qua đường chân trời ngoài thành. Ánh mắt ấy, Thẩm Triệt suốt đời khó quên — bình tĩnh mà cao ngạo, tựa như thiên hạ vạn sự đều nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Tống Duẫn Chấp chỉ khẽ đáp lại một tiếng: “Ừ.”