Chương 46

Tống Duẫn Chấp ngoảnh mặt đi. Nếu không phải con cổ trùng vẫn còn trong người, e rằng hắn đã bị lời lẽ của nàng lừa gạt. Nàng có thực tâm hay không chẳng quan trọng, dù sao sớm muộn gì nàng cũng sẽ rơi vào tay hắn, nếm trải mọi đắng cay nhân thế.

"Cầm lấy." Chẳng đợi hắn đi tiếp, tiểu cô nương bên cạnh đã vất hết đồ đạc trong tay vào lòng hắn, khẽ oán thán: "Nặng quá đi mất."

Xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, Tiền Đồng lấy lại cuốn sổ nợ của mình, còn nghiên mực và hai tờ ngân phiếu đều để lại cho hắn, trấn an: "Lễ gặp mặt tuy có hơi sơ sài, nhưng cũng hơn là không có gì. Công tử cứ nghĩ mà xem, huynh mới đến Dương Châu hai ngày đã có hai trăm lượng ngân phiếu, chẳng phải sẽ vui vẻ hơn nhiều sao?"

Hắn tuy vào Tiền gia, có được gia tài vô tận, nhưng con người phải biết tri túc mới mong có được niềm vui. Đến ngã rẽ, nàng còn việc phải lo, không thể bồi tiếp hắn, bèn dặn dò: "Huynh về nghỉ ngơi trước đi, sau giờ ngọ ta sẽ sai A Kim dẫn huynh đi làm quen phủ đệ. Những gì thuộc về huynh sẽ không thiếu một li, đừng làm điều gì khiến ta thất vọng."

Bước chân nàng thoăn thoắt, đi lại tựa như một cơn gió. Tống Duẫn Chấp quay đầu, chỉ còn thấy vạt váy phiêu dật của nàng khuất xa. Thấy nàng giao sổ sách cho tỳ nữ, căn dặn: "Mấy cuốn sổ này đừng để ai chạm vào, mang về phòng khóa kỹ cho ta."

Tống Duẫn Chấp đưa mắt nhìn thêm một lát. Gã sai vặt tên A Kim mà Tiền Đồng gọi là một gã béo phục phịch, chính là một trong bốn "môn thần" chặn cửa trà lầu hôm qua. Thân hình thô kệch nhưng tâm tư lại tỉ mỉ, rất biết nhìn sắc mặt, gã tiến lên nhận lấy nghiên mực trong tay hắn: "Cô gia, nô tài cầm giúp ngài."

Tống Duẫn Chấp quay đầu, hai luồng nhãn quang lạnh lẽo phóng tới. A Kim vốn chứng kiến từ đầu đến cuối quá trình vị tân cô gia này "ra đời", hiểu ngay ý nghĩa của cái nhìn lạnh thấu xương kia, gã cười xòa sửa lời: "Tống công tử, nô tài cầm giúp ngài vậy."

Người đã vào cửa rồi, chẳng biết vị này còn quật cường vì nỗi gì.

Tiền Đồng đi tới viện của Lão phu nhân.

Tiền lão phu nhân vốn sùng Phật, viện của bà cũng được xây theo lối Phật đường. Băng qua khu vườn nơi gia chủ ở, đi dọc một con hẻm hẹp dài rồi bước vào viện, cảnh sắc lập tức đổi khác hoàn toàn. Không hoa cỏ rực rỡ, bên đường chỉ thấy những cây cổ thụ chọc trời. Khắp viện không nghe một tiếng chuyện trò, không khí trang nghiêm u tịch, càng đi vào trong, mùi nhang trầm thanh u càng nồng đậm.