Không đợi nàng gọi người vào, lão chủ động đứng dậy đi ra cửa, tỉ mỉ quan sát thanh niên đang đứng ngoài bậc cửa từ đầu đến chân. Vóc dáng cao lớn, vai rộng. Dung mạo xuất chúng phi phàm. Một thân áo lục bằng vải thô đứng dưới hiên, một tay nắm trước bụng, một tay chắp sau lưng, thần thái trầm ổn, ánh mắt không chút dao động, quả thực có khí chất bất khuất không nịnh hót.
Dường như đã hiểu lý do nàng chọn người này, Tiền Mẫn Giang hỏi: "Ngươi tên gì?"
Một khoảng lặng bao trùm.
Tiền Đồng trong phòng ngoái lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt lạnh thấu xương của thanh niên phóng tới. Dường như hắn đã nhẫn nhịn rất lâu, trong mắt như chực trào lửa giận. Sợ tính khí bướng bỉnh của hắn trỗi dậy, Tiền Đồng bèn đáp thay: "Tống Quân Chẩn. Chữ "Quân" trong ánh nắng ban mai, chữ "Chẩn" trong thảo mộc xanh rờn."
Trên gương mặt căng thẳng của thanh niên thoáng qua một tia ngạc nhiên cực khó nhận ra. Dẫu chỉ là thoáng chốc, Tiền Đồng vẫn bắt gặp được. Nàng cầm mấy cuốn sổ sách đi ra, nhìn vào mắt công tử với vẻ vui sướиɠ như vừa lập công. Nàng đoán chẳng sai, người sao tên vậy, danh tự và vận mệnh tương giao, hắn quả thực ứng với hai chữ này.
Đối với sự đắc ý của nàng, Tống Duẫn Chấp chẳng mảy may bận tâm, trong lòng chỉ có nỗi nhẫn nhục khôn cùng. Trong khi gia chủ Tiền gia dò xét hắn, hắn cũng âm thầm đánh giá lão. Tuổi tác tương xứng với tin tức hắn có được, ngoài năm mươi, dáng người hơi đẫy đà, mặc cẩm y thắt đai ngọc, ngón cái tay trái đeo một chiếc nhẫn vàng bản lớn vô cùng phô trương. Đúng là cốt cách của một phú thương điển hình.
Để xem sau này vào chốn lao lung, lão có thể kiên trì được bao lâu.
"Đã bước chân vào cửa Tiền gia ta, tự nhiên sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi. Tuy nhiên có một điều, Tiền gia ta không dung thứ kẻ đức hạnh thấp kém, hãy nhớ kỹ, làm tròn bổn phận của mình."
Người đã mang về, cũng đã ra mắt mọi người, không thể đuổi đi ngay được. Có thành sự hay không thì cứ để trong phủ khảo sát một thời gian rồi tính sau. Tiền Mẫn Giang gọi gã sai vặt, vào phòng lấy ra một bộ nghiên mực cùng hai tờ ngân phiếu trăm lượng làm lễ gặp mặt.
Tống Duẫn Chấp không nhận, Tiền Đồng bèn nhận thay. Khi rời đi, dưới ánh nhìn dò xét của gia chủ Tiền gia, Tống Duẫn Chấp không thể không hành lễ với vị "nhạc phụ đại nhân" tương lai này: "Vãn bối đa tạ Tiền gia chủ."
Trở lại dưới hành lang dài, Tiền Đồng ôm sổ sách và nghiên mực trong lòng, nhìn vị công tử mặt lạnh như tiền bên cạnh, cất lời trêu chọc: "Vẫn còn giận sao?"