Chương 40

"Tại sao?" Tiền Đồng không hiểu.

Tống Duẫn Chấp nghĩ thầm, có lẽ chỉ có đám thương gia phóng đãng không nề nếp này mới có thể thản nhiên hỏi ra hai chữ "tại sao". Thành thân là đại sự cả đời, phải có lệnh của cha mẹ, lời kẻ mối mai, đủ tam thư lục sính. Nhưng những điều kiện đó hiển nhiên không dành cho một kẻ gia cảnh bần hàn, phiêu bạt như hắn.

Đại Ngu đang hồi phục sau loạn lạc, bách tính nhiều nơi chưa đủ no, kẻ mưu sinh bên ngoài chỉ mong có bát cơm ăn, kiếm chút bạc nuôi gia đình đã là may mắn. Phàm là cô nương có chút của ăn của để, ai lại cam lòng gả cho hắn? Huống chi lại là thiên kim tiểu thư của Tiền gia giàu nứt đố đổ vách, đây vốn là mộng đẹp của bao nam nhân, bằng không hôm nay cũng chẳng có nhiều người chen chân vào đây đến thế.

Hắn không có lý do gì để khước từ, thế nên nhất thời không biết đáp sao cho phải.

Thấy hắn im lặng, Tiền Đồng không khỏi hoài nghi hắn đang làm bộ làm tịch: "Huynh có biết về con cổ trùng kia không?" Nàng không tranh bút nữa, buông tay ra, cúi người nhìn thẳng vào sự mâu thuẫn trong mắt hắn, nghiêm túc nói: "Đó là con duy nhất, vô cùng đắt giá."

Nhận thấy sắc mặt công tử càng lúc càng khó coi, nàng nói tiếp: "Nay nó đã ở trong người huynh, cả đời cũng không lấy ra được." Nàng không nói dối, đó là cổ trùng nàng tốn vạn lạng bạc mua từ tay thương nhân Tây Vực, rồi lại tốn bao nhân lực để bắt hắn về đây. Tất cả đều là vốn liếng cả.

Nàng chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn, cũng không làm việc không công. Hắn không còn là hắn của trước kia nữa, nàng phải cho hắn biết giá trị của bản thân hắn lúc này: "Công tử có con cổ trùng giá trị liên thành này trong người, còn sợ ta sẽ bạc đãi huynh sao?"

Nàng đang nói cái quái gì vậy? Tống Duẫn Chấp kinh ngạc, bởi hắn nhận ra mình hoàn toàn không hiểu nổi lời nàng nói.

Từ khóe mắt, hắn thấy Tiền phu nhân đang đùng đùng nổi giận đi tới. Tiền Đồng không phí lời nữa, từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy Tuyên Thành y hệt trên bàn: "Biết thế nào huynh cũng lắm chuyện, ta đã chuẩn bị sẵn một bản đây rồi."

Chẳng đợi hắn kịp phản ứng, Tiền Đồng đã xoay người vẫy tay với Tào quản gia: "Tào thúc, cô gia muốn nộp bài!"

Hắn định giành lấy, nhưng Tiền Đồng nhanh tay nhấc làn váy, nhảy phắt từ hành lang xuống sân. Tống Duẫn Chấp nửa thân mình nhoài trên án gỗ, nghiến răng trừng mắt nhìn theo.