Chương 4

Tên tiểu nhị bước càng lúc càng lệch, suýt nữa đã chắn đường vị văn sĩ trẻ. Ngay lúc đó, bên cạnh có vật gì cứng chạm mạnh vào, khiến hông hắn đau điếng. Cúi đầu nhìn xuống, mới thấy đó là chuôi kiếm bằng đồng thau.

Người chặn hắn lại chính là võ sĩ đeo kiếm. Gã cao lớn, chiếc nón đội thấp che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đường nét của chiếc cằm vuông vức, rắn rỏi. Dù vậy, tên tiểu nhị vẫn bị khí thế áp bức tỏa ra từ người kia làm cho chột dạ, vô thức lùi liền mấy bước.

Vì không lâu trước vừa gây chuyện, tên tiểu nhị không dám ngang ngược làm khó như trước, chỉ có thể trơ mắt nhìn miếng “mồi ngon” sắp tới tay lại bay mất. Bản tính hắn lập tức lộ ra, quay lưng đi rồi lẩm bẩm chửi: “Đồ nghèo kiết xác, không biết tốt xấu! Để ta xem các ngươi có thể làm được trò trống gì ở chỗ này...”Phía trước, vị văn sĩ trẻ giận dữ quay đầu lại, định xoay người tính sổ. Nhưng khổ nỗi người qua kẻ lại quá đông, vai còn mấy lần bị xô đẩy nên chẳng mấy chốc đã bị dòng người cuốn đi, hòa vào đám đông hỗn tạp nơi phồn hoa náo nhiệt.

Ra đến bến tàu, dòng người vẫn chưa thưa bớt. Các con đường lớn nhỏ đan xen chằng chịt, hẻm ngõ như tấm lưới dệt, người qua lại không ngớt.

Hai bên con đường là dãy cửa hàng san sát: tiệm gạo, cửa hàng đậu hũ, hàng lá trà, tiệm vải, tửu lâu... Cờ xí lớn, nhỏ tung bay giữa không trung, cảnh tượng phồn hoa tựa như quốc thái dân an.

Xưa nay, Thẩm Triệt chưa từng bị ai mắng chửi như thế, ít nhất là ngay trước mặt mình. Cơn giận khó nén, y chẳng còn tâm trí xem náo nhiệt nữa, y thầm nghĩ: “Đám cẩu tặc này thật quá kiêu ngạo! Lam đại nhân là Tri châu của Dương Châu, trước kia cũng từng là người của Ngự Sử Đài, chẳng lẽ lại dung túng cho bọn gian thương thản nhiên lừa bịp thế này sao?”

Tống Duẫn Chấp dừng bước trước một tửu quán, ở đây là nơi đám đông có chút thưa bớt so với chỗ khác. Khác với Thẩm Triệt, hắn vẫn điềm tĩnh quan sát thành thị xa lạ trước mắt, ung dung nói: “Thương nhân mà, vốn dĩ là như thế.”

Chiếc nón che khuất tầm nhìn, hắn liền tháo xuống, để lộ nửa khuôn mặt vốn bị giấu đi.

Tửu quán dựng bên cầu, giữa vùng sông nước của thành trấn, nơi nơi liễu rủ che phủ. Giữa ánh nắng phản chiếu, một công tử khoác trường bào nhã nhặn xuất hiện, thân hình thon gọn, dây cột tóc khẽ lay trong gió, quả thật phong thái tuấn nhã, vừa đoan chính lại vừa xuất trần.