Đang lúc suy tư, hắn bỗng nghe tiếng tiểu nha hoàn dâng trà ở ghế bên cạnh thì thầm: "Tam phu nhân dặn công tử phải dụng tâm đối đáp. Đáp tốt thì cả đời vinh hoa, đáp không xong thì từ nay về sau, mối duyên này cũng đoạn tuyệt."
"Làm phiền cô mẫu quan tâm, chất nhi nhất định không phụ khổ tâm của người."
Tống Duẫn Chấp nghe vậy, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Không để hắn kịp nghĩ ngợi, một vị quản gia dẫn theo gã sai vặt tiến đến dưới hành lang, phát đề thi bằng giấy Tuyên Thành cho từng người, lớn giọng tuyên bố: "Thời gian là một nén nhang, mời các vị công tử khai bút."
Một tờ giấy Tuyên Thành thượng hạng được đưa tới trước mặt Tống Duẫn Chấp, hắn đưa tay đón lấy. Tiền gia vốn là thương gia buôn muối, cuộc khảo hạch này chẳng qua cũng chỉ xoay quanh sổ sách hay kinh nghiệm kinh doanh muối mà thôi. Với học vấn của hắn, những việc này chẳng cần xem trước đáp án.
Thế nhưng, khi nhìn vào tờ giấy, đề bài lại chẳng phải như hắn nghĩ.
Lư hương bắt đầu tỏa khói, các công tử khác đều đang múa bút thành văn, duy chỉ có Tống Duẫn Chấp là ngòi bút càng lúc càng chậm, cuối cùng khựng lại, bất động tại chỗ.
"Tối qua huynh không xem trước đáp án sao?" Một giọng nói chợt vang lên bên tai.
Tống Duẫn Chấp khựng tay bút, quay sang nhìn cô nương đứng sau lưng mình từ lúc nào. Nàng đến thật đúng lúc. Hắn vốn muốn hỏi nàng, bắt hắn tới đây rốt cuộc là để làm gì?
Tiền Đồng không nhìn hắn, ánh mắt dừng trên tờ giấy thi, nhíu mày nói: "Sai rồi."
Đề bài viết rằng: "Nay có cây trái chín, sáu con chim bay tới đậu. Gặp phải thợ săn, gã bắn hạ một con. Hỏi, trên cây còn lại mấy con?"
Tống Duẫn Chấp chọn đáp án Giáp: Không còn con nào.
"Chọn cái này này." Tiền Đồng vươn tay, đầu ngón tay sơn màu đào phấn chỉ vào đáp án "Năm con".
Tuy đây không phải điểm mấu chốt, nhưng Tống Duẫn Chấp không thể đồng tình với suy nghĩ của nàng.
"Tin ta đi." Tiền Đồng giải thích: "Người chết vì tiền, chim chết vì mồi. Câu này là khảo nghiệm gan dạ của công tử. Phú quý cầu trong hiểm nguy, chết một con rồi, số trái cây còn lại chẳng phải sẽ được chia nhiều hơn sao? Nếu thật sự bay đi hết, chẳng phải quá đáng tiếc sao..."
Ánh mắt Tống Duẫn Chấp nhìn nàng càng thêm phần xa cách và khinh mạn. Hắn nắm chặt cán bút, hoàn toàn không có ý định sửa đổi.
"Ơ kìa..." Tiền Đồng phát hiện ra điều gì đó, nàng túm lấy tay áo hắn, gạt cánh tay đang che tờ giấy ra, thấy bên dưới vẫn trống trơn, bèn nghi hoặc: "Nén nhang đã cháy quá nửa, sao công tử mới làm được có một câu?"