Chương 37

Dưới hành lang ấy bài trí một dãy ghế ngồi, ngăn cách bằng những tấm bình phong sơn thủy. Trước mặt mỗi người là một chiếc án gỗ, sẵn đủ giấy mực bút nghiên. Chín vị công tử lúc này đã yên vị. Dưới đài, ánh mắt đám phụ nhân đảo qua đảo lại giữa các vị công tử và Tiền Đồng, thầm đoán xem tâm ý nàng cuối cùng sẽ dừng lại nơi nao.

Tiền Đồng chẳng liếc mắt nhìn ai, cũng không chen chúc giữa đám người, nàng tựa mình bên cột trụ, nửa thân hình đắm trong nắng xuân, ánh mắt tản mạn nhìn chằm chằm về phía cổng vòm nơi lối vào.

Y phục gã sai vặt mang tới sáng nay là từ gấm Thục thượng hạng. Trong nhà vốn không có công tử đồng trang lứa, nàng đã sai người thức thâu đêm để may gấp, thế nhưng Tống công tử kia lại không thay, vẫn mặc bộ trường bào màu xanh sẫm của ngày hôm qua.

Kẻ có thiên tư xuất chúng quả thực không kén phục sức. Từ trên con đường nhỏ lát đá cuội nở rộ hoa cỏ đi tới, ngay cả nắng sớm cũng ưu ái hắn lạ thường, hắt lên người hắn một vầng hào quang ấm áp. So với hắn, những họa tiết rực rỡ trên hành lang kia bỗng trở nên mờ nhạt.

"Đó là công tử nhà nào?" Tiền phu nhân là người đầu tiên chú ý, thốt lên hỏi. Phía sau bà, các phụ nhân đưa mắt nhìn nhau đầy hồ nghi.

Thanh niên bước theo sau gã sai vặt đến dưới hành lang, giữa đường đột nhiên quay đầu nhìn về phía cô nương bên cột trụ trên đài. Ánh mắt hắn không hề né tránh, trực diện và có phần ngông cuồng, thật lâu cũng không chịu thu hồi tầm mắt.

Mọi người lại được phen đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, kinh ngạc có thừa mà sắc mặt cũng chẳng mấy tốt đẹp. Đây rõ ràng không phải người của họ.

Tiền phu nhân sững sờ nhìn nụ cười thẹn thùng trên mặt nữ nhi, bèn lên tiếng gọi: "Đồng tỷ nhi, con đứng dưới nắng thế kia không thấy nóng sao?"

Gã sai vặt cũng nhắc nhở thanh niên trước mặt: "Tống công tử, mời vào chỗ."

Thanh niên chần chừ một lát, cuối cùng vẫn theo gã vào vị trí. Trên đài, Tiền phu nhân nghe nói đây chẳng phải người của Tam phòng hay Tứ phòng thì thoáng hiện nét bất mãn: "Diện mạo tuy tốt, nhưng lễ nghi lại có phần khiếm khuyết." Sợ những người khác nản lòng, bà trấn an: "Muốn bước chân vào cửa Tiền gia, quan trọng nhất vẫn phải xem bản lĩnh."

Đám phụ nhân nghe vậy thì sắc mặt tươi tỉnh trở lại, trong lòng nhen nhóm hy vọng.

Tống Duẫn Chấp đến muộn nhất nên ngồi ở phía ngoài cùng. Thấy trên án có sẵn bút mực, hắn thầm đoán Tiền gia đang muốn khảo hạch nhân tài, song khảo về điều gì thì hắn không rõ. Vị phụ nhân được đám đông vây quanh kia, hẳn là Tiền phu nhân. Gia chủ Tiền gia không có mặt, hẳn đây không phải việc tuyển chọn chức vụ trọng yếu.