Chương 35

Không chờ Tống Duẫn Chấp phản ứng, nàng đã cầm đèn l*иg đi tới cửa, phân phó tỳ nữ bên cạnh: “Bên chỗ vận chuyển hàng hóa vừa hay thiếu một người ghi sổ. Tống tiểu công tử rất thích hợp.”

Một mạng người bị nắm chặt trong tay nàng, quả thực không hề kiêng nể điều gì.

Tống Duẫn Chấp đợi trong phòng, rất nhanh đã nghe thấy tiếng gầm gừ của Thẩm Triệt từ xa đến gần: “Ta dựa vào cái gì mà phải đi?”

“Nữ tặc, ngươi đừng có quá càn rỡ!”

“Trời đã tối rồi, ta đi thế nào được, đường sá có thấy rõ đâu...”

“Tiểu công tử không cần bận tâm chuyện đó, tự khắc sẽ có người dẫn đường cho ngươi.” Phù Nhân áp giải y đến cửa, cho hai người nửa khắc đồng hồ để cáo biệt.

Thẩm Triệt “Rầm ——” một tiếng đóng sập cửa phòng, cắn răng hạ giọng oán giận với Tống Duẫn Chấp: “Cái nữ tặc kia lại muốn phái việc cho ta, nàng ta nghĩ nàng là ai chứ...”

Nói xong, y tức giận đi đi lại lại trong phòng.

“Ngươi nên đi.” Đợi hắn bình tĩnh được một lúc, Tống Duẫn Chấp mới lên tiếng.

Vì tai vách mạch rừng, hai người không tiện nói thẳng. Tống Duẫn Chấp nói một cách mập mờ: “Tiền tiểu thư đã chịu cho ngươi cơ hội rèn luyện, đó là cơ duyên của ngươi. Được làm quản sự trướng phòng, chẳng phải là tâm nguyện bấy lâu của ngươi sao? Nay đã hoàn thành tâm nguyện, có gì mà không tốt.”

Lời ngoài lời, Thẩm Triệt tự nhiên hiểu rõ.

Mục đích chuyến này y tới Dương Châu, y không hề quên.

Tứ đại gia tộc đã hoành hành bao nhiêu năm, không phải dễ dàng mà có thể đánh đổ. Hôm nay hắn chó ngáp phải ruồi được vào Tiền gia, là một cơ hội hiếm có. Nhưng... khoảnh sân tốt như vậy, hắn chưa kịp ở một đêm.

“Nàng ta sắp xếp việc gì cho Tống huynh?” Sao lại nhất định phải tách y ra. Thẩm Triệt nhớ tới, tò mò hỏi.

Tống Duẫn Chấp liếc nhìn tờ giấy Tuyên Thành đang đặt trên bàn. Về mục đích của nàng, hắn đến nay vẫn chưa đoán được. Hắn chỉ nói: “Trả lời câu hỏi.”

Cả hai đều là những người phiêu bạt đầu đường xó chợ. Tống Thế tử trúng cổ, thậm chí còn thảm hại hơn cả mình. Nhưng Thẩm Triệt lại nhận ra sự khác biệt trong đối đãi giữa hai người. Y lặng lẽ nhìn về phía sau lưng Tống Thế tử, rồi lại lần nữa nhắc nhở: “Tống huynh, huynh phải đề phòng nàng ta.”

Tiểu thế tử sáng ngời như vầng trăng kia, ai mà chẳng yêu mến. Ngàn vạn lần đừng để bị một nữ thương nhân chiếm tiện nghi.

Tống Duẫn Chấp gật đầu: “Trong lòng ta đã rõ. Chính ngươi cũng cẩn thận.”