Chương 31

“Phải vào hang cọp, tất phải cầm vũ khí sắc bén mới có thể một chiêu đoạt mạng.” Tống Duẫn Chấp không bị cảm xúc của Thẩm Triệt chi phối: “Tới đâu hay tới đó.”

Hai người chờ đợi trong phòng khách, được phục vụ một bữa cơm trưa thịnh soạn, rồi lại ngồi chờ đến tận hoàng hôn. Thấy bóng đêm dần buông xuống mà vẫn chưa thấy bóng dáng tiểu cô nương đâu, Thẩm Triệt không kìm được phải hỏi tên gã sai vặt đang canh chừng: “Nàng ta khi nào tới?”

Gã sai vặt thái độ khách khí: “Công tử cứ bình tĩnh. Đợi chủ tử xử lý xong chuyện đang làm, sẽ tới gặp công tử ngay.”

Và cái chờ đợi này, kéo dài đến tận lúc trăng lên đầu cành.

Hôm nay, hai người vừa xuống thuyền đã rơi vào tình thế dầu sôi lửa bỏng, mấy lần bên bờ sinh tử. Tuy nhiên, tình cảnh nguy hiểm đến mấy cũng không thắng nổi sự mệt mỏi. Thẩm Triệt không chống đỡ nổi, ngồi trên ghế bành, lập tức ngủ gật.

Tống Duẫn Chấp không quấy rầy y. Hắn uống thêm mấy ngụm trà để xua tan cơn buồn ngủ.

Trong sân buổi tối không có nhiều đèn đóm, ngược lại, ánh trăng treo cao trên cành lại càng sáng hơn.

Uống thêm nửa chén trà nhỏ nữa, lúc hắn ngước mắt nhìn về phía hành lang đối diện, liền thấy một vệt sáng di động, mờ ảo, lay động, từ từ tiến về phía gian sương phòng.

Đến gần hơn, hắn có thể nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ, kéo dài cho đến tận cửa.

Vệt sáng màu vàng cam trở nên rõ ràng hơn khi bước qua ngưỡng cửa, hướng lên một chút, chiếu rọi khuôn mặt tiểu cô nương. Nàng khẽ cười với hắn, xin lỗi nói: “Công tử đã đợi lâu rồi.”

Nàng đã thay xiêm y, không còn là bộ đồ ban ngày.

Nàng đã đổi từ gấm Tống sang gấm Phù Quang.

Tống Duẫn Chấp lạnh lùng nhìn nàng bước vào. Nàng dừng chân trước mặt Thẩm Triệt, đưa chiếc đèn l*иg lại gần, ánh sáng chiếu thẳng vào mắt y. Nàng phân phó tỳ nữ phía sau: “Tống tiểu công tử đã mệt nhọc rồi, dẫn y đi nghỉ ngơi.”

Thẩm Triệt bỗng nhiên tỉnh giấc từ cơn buồn ngủ.

Vừa mở mắt, y đã suýt bị chói mù bởi ánh sáng trước mặt. Theo bản năng, y vung tay tát qua. Tiểu cô nương kịp thời rút đèn l*иg về, đứng đối diện, đón nhận ánh mắt giận dữ của y.

Thẩm Triệt che mắt, trách mắng: “Ngươi là nữ tặc! Sớm muộn gì ta cũng sẽ gϊếŧ...”

Thời gian không còn sớm, Tiền Đồng không có thời gian nghe hắn mắng xong. Nàng ngắt lời: “Ta muốn nói chuyện riêng với huynh trưởng của ngươi mấy câu.”

Thẩm Triệt đã sớm nghi ngờ mục đích của nàng, y lên giọng gay gắt: “Ta và huynh trưởng sinh ra đã cùng ăn cùng ở, ngươi có lời nào không thể để người khác nghe mà ta lại không thể nghe?”