Phù Nhân càng nghe càng hồ đồ. Tiền gia là thương nhân lớn, tiểu thư nhà họ sao lại để ý đến một kẻ nghèo túng nơi bến tàu?
Nàng ngó quanh, ánh mắt dừng lại khi thấy đám người tụ tập gần đó.
Giữa đám đông, có hai thiếu niên, một người là văn sĩ, còn một người khác là võ sĩ. Văn sĩ thì thanh tú, dáng cao mà gầy, dù áo vải thô cũng khó giấu khí chất tao nhã. Võ sĩ bên cạnh cao hơn nửa cái đầu, khoác nón rộng vành, chỉ thấy tay cầm thanh kiếm đồng, chuôi kiếm bọc da trâu đã thủng lỗ to.
Quả thật là nghèo.
Giày hắn dính nước biển, bắp chân ướt sũng, ánh lên màu xám lạnh.
Nghèo túng đến thảm.
Nếu hôm nay bị Thôi gia bắt, tám, chín phần mười là chẳng còn xương cốt mà về.
Thấy thiếu niên văn sĩ vùng khỏi đám đông, Phù Nhân thở phào: “Cũng còn may, xem ra hắn còn biết tránh họa.”
Nhưng vừa dứt lời, bên tai đã vang lên giọng nói thanh nhạt mà trầm tĩnh: “Cướp hắn lại cho ta.”
Phù Nhân sững sờ, ngẩng đầu nhìn chủ tử.
Gió cuốn rèm lụa, nắng rọi xuống gương mặt thanh lệ như ngọc. Dưới vẻ trong sáng không tì vết ấy, ẩn giấu ánh mắt linh động cùng chút dã tâm táo bạo.
Xác nhận mình không nghe lầm, Phù Nhân run giọng: “Tiểu thư... Ý người là... Chúng ta cũng phải ‘mua người’ ư?”
Vội khuyên: “Giờ tiểu thư đang bàn chuyện hôn sự với Tri châu công tử, nếu bị người bắt được sơ hở thì không hay, việc này chi bằng...”
Tiền Đồng không để ý, chỉ nói khẽ: “Ta muốn kẻ đội nón kia.”
Ở bến tàu.
Đi ra khỏi cửa khách điếm của Thôi gia, tiểu nhị ở đây vẫn không cam lòng, hắn vội vàng kéo áo chạy theo hai bước, chặn đường hai vị công tử rồi vội vàng thuyết phục: “Khách quan, người chưa rõ đấy thôi. Dạo gần đây, đầu xuân người làm ăn buôn bán đến Dương Châu đông vô kể, chỉ có khách điếm của chúng ta là rộng rãi, còn dư vài gian phòng trống, giá cả lại phải chăng, đảm bảo các người tìm khắp Dương Châu cũng không có chỗ nào tốt hơn đâu.”
Văn sĩ kia chỉ lắc đầu, lạnh lùng cự tuyệt: “Không cần.”
Tên tiểu nhị lại len lén chìa tay ra, hạ giọng nói: “Thấy hai vị công tử phong thái bất phàm, ta có thể bớt cho hai vị năm phần, như thế nào?”
Văn sĩ vẫn không dao động.
“Không được thì thôi vậy.” Tiểu nhị nói, giọng nặng nề hơn: “Nhà ta còn có tửu lâu, quán trà, giảm một nửa giá... Ta thấy hai vị giống như là người Kim Lăng tới Dương Châu để mưu sinh phải không? Vừa khéo, chỗ ta có việc làm, tiền công cũng khá mà lại nhẹ nhàng...”