Chương 27

“Con...” Tiền Mẫn Giang giận đến mức nghẹn lời, trước mắt hận sắt không thành thép: “Con là người đã được đạo sĩ phê mệnh rồi, trời sinh phú quý, tương lai nhất định phải gả vào nhà quan lại...”

Trăm vòng vẫn quanh cái lý lẽ cũ rích đó.

Hôm nay nàng đã chuẩn bị sẵn sàng. Nàng bình tĩnh đứng đó, đón nhận sự tấn công dồn dập từ hai người.

Tiền phu nhân môi lưỡi khô khốc, sùi cả bọt mép, mấy lần muốn nổi giận, nhưng lại nhẫn nhịn để khuyên bảo: “Đồng Nhi, tác phong của Lam tiểu công tử có phóng túng một chút, nhưng Tri Châu phu nhân đã bảo đảm với chúng ta rồi, đợi con vào phủ, những oanh oanh yến yến trong viện đều sẽ bị đuổi đi hết. Con cứ cố nhịn một chút, sau này sẽ là những ngày tháng tốt đẹp...”

Tiền Đồng hơi rũ đầu, vẻ mặt không hề thay đổi.

“Bà nói những lời đó, nó có nghe lọt tai không? Tính con bé từ nhỏ đã lớn lối như vậy, không phải là do bà chiều hư sao? Hôm nay Tri Châu phu nhân đã đích thân đến tận cửa, sao bà lại để bà ấy chạy mất? Lam gia mà thật sự kết thân với Thôi gia, Tiền gia chúng ta biết phải làm sao đây...”

“Sao lại thành ta chiều chứ...”

Ánh chiều tà chiếu xiên qua cửa, hắt vào khoảng sân. Tiền Đồng nhìn chăm chú vào vệt sáng di động dưới chân, từ đó có thể phân biệt được bóng lá trúc xanh bên ngoài phòng. Tiếng ồn ào bên tai dần dần đi xa, chỉ còn nghe thấy tiếng chim sẻ hót líu lo trên cành cây.

Trong mắt mọi người, tính tình nàng cũng như dung mạo, hẳn là một cô nương ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Nhưng nàng không phải vậy.

Hai vợ chồng dùng hết lời lẽ, nhưng cũng không thấy nàng có nửa phần xúc động. Nàng nói: “Cha mẹ nói gì cũng vô dụng, con đã quyết tâm rồi.”

Mãi đến khi Gia chủ Tiền gia tức giận đến mức tuyên bố phải dùng gia pháp vì sự bướng bỉnh của nàng, lúc này những người hầu trong sân mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.

Tin tức cực kỳ nhanh chóng truyền ra ngoài. Lão Tam và Lão Tứ nhà bên cạnh nghe tin liền dắt Tam phu nhân, Tứ phu nhân cùng các Di nương lần lượt kéo đến. Ban đầu, họ còn khuyên giải Gia chủ đừng nổi nóng. Nhưng sau khi hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, mọi người lại quay sang khuyên bảo Tiền Đồng.

Bảy, tám cái miệng nói không ngừng vào một đôi tai của nàng, phân tích cho nàng rõ ràng mọi điều lợi hại của chuyện này.

Ai cũng nói là vì tốt cho nàng.

Tiền Đồng ngẩng đầu, quan sát một lượt mọi người, ánh mắt nàng mỉm cười nói: “Cảnh tượng này thật quen thuộc, hai năm trước ta cũng đã trải qua.” Cũng chính là đám người này đã can thiệp vào cuộc đời nàng, ép nàng phải theo khuôn phép. Lúc đó, nàng chỉ có thể nghe theo sự sắp đặt của bọn họ.