Chương 26

Sống trong niềm mong chờ và kiêu hãnh suốt mười chín năm, giờ đây bà tin chắc rằng con trai út của Tri Châu chính là chữ ‘sang’ trong số mệnh của con gái mình.

Kiểu lý lẽ đó Tiền Đồng đã nghe quá nhiều, đến mức chai cả tai.

Mẫu thân đầu óc đơn thuần nhưng tính tình lại bướng bỉnh, nói nhiều cũng vô ích. Vốn dĩ Tiền Đồng cũng không trông mong bà có thể nghe lọt tai mình bao nhiêu, nàng quay sang hỏi Tào quản gia: “Bao giờ phụ thân về?”

Tào quản gia đáp: “Gia chủ nói phải gom thêm hồi môn cho tiểu thư, nên từ sau khi rời khỏi Lam gia đã vội vàng đi thu nợ. Ông còn tuyên bố rằng, hôm nay nếu không thu về được thì sẽ không về nhà...”

Thời điểm bàn chuyện hôn nhân này, Tiền gia đã dốc hết những khoản tiền có thể có để chuẩn bị, giờ chỉ còn lại những khoản nợ khó đòi bên ngoài chưa thu về được.

Việc ông có thể trở về hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào tài năng của ông.

Với tính cách không muốn đắc tội bất cứ ai bên ngoài của Gia chủ Tiền gia, có lẽ hôm nay ông không về được rồi.

Tiền Đồng không muốn chờ đợi, nàng gọi Tiền phu nhân đang vội vã đi đưa tiền lại: “Mẫu thân không cần vội vã. Con đã cho người nhắn lời với Lam công tử rồi, nói rằng con tự biết thân phận hèn mọn, không xứng với hắn, nên không làm trễ nải hôn sự của hắn nữa.”

Lần này thì lời nàng đã lọt tai bà.

Đầu óc Tiền phu nhân đang rối bời, đột nhiên bị câu nói này của nàng đập vào. Bà sững sờ mất mấy hơi thở mới hoàn hồn, sắc mặt biến đổi, giọng nói cao vυ"t: “Cái gì?”

Tiền Đồng không để ý đến sự kinh ngạc của bà, nàng lại nói với Tào quản gia: “Phiền Tào thúc đi một chuyến, báo tin này cho phụ thân, bảo ông về sớm.”

Tiền gia đã cắm rễ ở Dương Châu nhiều đời. Thế hệ cha chú có bốn anh em. Người đại ca chết vì bệnh khi chưa đầy ba mươi tuổi. Hiện tại, Gia chủ chính là người con thứ hai của Tiền gia, Tiền Mẫn Giang.

Cũng chính là phụ thân của Tiền Đồng.

Không cần phải thúc giục, chỉ với những lời đó, Gia chủ Tiền gia đã không ngừng nghỉ mà phi thẳng về.

Lúc bước vào cửa, trong lòng ông ôm một chồng sổ sách, trên tay cầm một chiếc kính mắt được làm bằng khung vàng ròng, tròng kính là thủy tinh tự nhiên.

Vội vàng đi suốt một quãng đường, lưng áo đã đổ mồ hôi. Vừa thấy Tiền Đồng, ông liền trách mắng: “Thật là hồ đồ! Con có biết cha và mẹ con đã tốn bao nhiêu công sức vì chuyện hôn nhân này không? Con không gả, Thôi gia đang chờ đó...”

Tiền Đồng đón nhận ánh mắt ông, không hề nóng vội: “Thôi gia muốn gả thì cứ gả, có liên quan gì đến con đâu?”