Chương 25

Tiền Đồng không hề quay đầu lại: “Ai muốn cướp thì cứ để nàng ta cướp. Con đã nói là con phải gả bao giờ đâu.”

Tiền phu nhân sững sờ: “Con không gả? Vậy Tiền gia phải làm sao đây? Con có biết người triều đình phái tới lần này là ai không...”

“Là ai?” Tiền Đồng đột nhiên đứng dậy, suýt nữa đυ.ng vào đầu Tiền phu nhân đang cúi sát tới gần. Không đợi bà kịp phản ứng, nàng đã nghiêm mặt nói: “Tri Châu phu nhân hôm nay đến đây là để đe dọa người bằng muối dẫn sao?”

“Chuyện muối dẫn của Tiền gia sắp hết hạn, ai cũng biết, đâu phải là bí mật gì. Triều đình nếu thực sự muốn gây khó dễ cho Tiền gia, hắn, một Tri Châu bé nhỏ, có thể giữ nổi sao?”

Tiền phu nhân cũng hiểu những lẽ phải này, nhưng bà hỏi: “Vậy, vậy thì biết làm sao bây giờ? Ông ấy dù sao cũng là quan lớn nhất Dương Châu. Tri Châu phu nhân nói, Lam gia ở triều đình cũng có tiếng nói...”

Thật ngây thơ!

Tiền Đồng chọc thủng ảo tưởng của bà: “Lam gia chẳng qua là tận dụng lúc Tứ đại gia tộc sụp đổ để kiếm chác mà thôi. Tiền gia nếu còn muốn giữ được gia nghiệp, không phải là phải trèo cao với quyền quý, mà là phải tự cắt cánh, tránh đi mũi nhọn.”

Tiền phu nhân mơ hồ hỏi: “Tránh như thế nào?”

Tiền Đồng đáp: “Con sẽ kết hôn.”

Lúc thì nàng nói không gả, lúc thì lại muốn kết hôn, Tiền phu nhân không biết nàng đang tính toán điều gì.

“Không gả vào phủ Tri Châu, mà gả cho một kẻ thất thế.” Tiền Đồng nhìn về phía Tiền phu nhân đang ngơ ngẩn: “Người con đã chọn xong rồi. Đợi phụ thân về, con sẽ bẩm báo.”

“Không gả vào phủ Tri Châu, mà gả cho một kẻ thất thế.”

Đây có lẽ là lời nói hoang đường nhất mà Tiền phu nhân từng nghe. Bà nghĩ rằng nàng bị hành động cướp mất cơ hội của Thôi Lục tiểu thư làm cho hóa hồ đồ, nên bà trấn an: “Yên tâm đi con. Lúc con tròn tháng, đã có tiên sinh phê mệnh rồi, cuộc đời này không giàu thì sang, nhất định phải gả vào nhà quyền quý. Thôi Lục tiểu thư kia làm sao sánh bằng con...”

Gia nghiệp Tiền gia tuy không bằng hai nhà Phác, Lư, nhưng đối với Thôi gia, bà vẫn có niềm tin.

Lo lắng Lam tiểu công tử bên kia phát sinh biến cố, Tiền phu nhân vội vàng cử người thân tín bên cạnh đi phân phó: “Mau đi dò hỏi xem bộ yên ngựa kia đáng giá bao nhiêu tiền, nhất định phải chuộc lại trước khi Thôi gia ra tay...”

Thời trẻ, Tiền phu nhân sức khỏe không tốt, đã uống thuốc nhiều năm mới sinh được một cô con gái. Cũng may, lời tiên đoán “không giàu thì sang” của đạo sĩ đã bù đắp cho nỗi tiếc nuối không có con trai của bà suốt đời.