Chương 2

Sáng nay bà mối đến đính ước, Tri châu phu nhân mở miệng đòi sính lễ năm vạn lượng, Tiền gia đáp ngay một tiếng “được”. Quá sảng khoái, khiến đối phương ngờ rằng mình còn chịu thiệt.

Nếu nói vì tương lai Tiền gia và ái nữ, cho dù vét sạch gia sản, họ cũng cam lòng.

Thấy mãi không có tiếng đáp, quản gia ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy tiểu thư vẫn hướng ra biển. Mặt nước phản chiếu nắng sớm, từng vòng sóng ánh vàng lan tỏa, từ trời xanh vô tận trải đến bóng nàng. Cảnh xuân mê người, người như hoa, càng nhìn càng dấy lên trong lòng lão nỗi tiếc thương thầm kín.

“Chuyện của hồi môn, Thất thiểu thư không cần bận tâm. Phu nhân và Tri châu phu nhân đã định, sang xuân yến sẽ chính thức bàn luận việc cưới hỏi.”

Gã sai vặt từ phía sau nhoi đầu, chen lời vào, nói: “Lam tiểu công tử nói, chỉ cần chúng ta chuộc lại con tuấn mã mà hắn đã cầm cố tháng trước, hôn sự này có thành hay không, đều do hắn định đoạt.”

Quản gia giận tím mặt, trừng mắt ngăn lời nói của hắn.

Quả nhiên, câu nói ấy khiến tỳ nữ Phù Nhân đang pha trà trong lều giận dữ: “Cái thứ phường nợ nần ấy, có gì đáng để tiểu thư để tâm? Nghe nói Thôi gia tiểu thư còn mua trà lâu tặng hắn, thế mà đến giờ hắn đã cưới đâu?”

Nhưng nếu hắn thật sự chỉ là kẻ vô dụng, sao Tri châu lại muốn kết thông gia cùng nhà họ Tiền?

Chuyện rõ ràng trong lòng, không cần nói thêm.

Giữa lúc ấy, từ xa vọng đến tiếng còi dài, mấy người đồng loạt nhìn ra biển. Ngoài khơi, trăm thuyền giương buồm đón gió Đông Nam, hàng hàng lớp lớp tiến vào bến cảng.

Quản gia đang định hỏi Thất tiểu thư đến bến cảng là để đón hàng hay đón người, nàng đã quay đầu, môi khẽ cong, ánh cười nhàn nhạt: “Ta biết rồi, vất vả cho Tào thúc đi một chuyến rồi.”

Quản gia kéo gã sai vặt rời đi. Chờ người đi khuất, Phù Nhân mới đến bên chủ tử, khẽ hỏi: “Tiểu thư... có thật muốn chuộc lại sao?”

Tiền Đồng hơi ngẩng cằm, ra hiệu nàng nhìn xuống bến cảng.

Phù Nhân nhìn theo ánh mắt ấy, bến tàu rộn ràng, thuyền bè chen chúc, người tới người lui tấp nập. Dương Châu là chốn phồn hoa, vạn thương hội tụ. Nhưng mỗi năm đầu xuân, tháng đầu tiên sau khi băng tan, thủy vận đều do Phác gia nắm giữ. Tiền gia chẳng dính dáng gì, chỉ còn khách thuyền và kẻ mưu sinh tạm trú nhưng cũng chẳng ai có quan hệ với họ.

Phù Nhân thắc mắc: “Tiểu thư tới đây sớm vậy... là để xem gì ạ?”

Tiền Đồng đáp gọn: “Người.”

Phù Nhân ngẩn ra, còn chưa hiểu, đã nghe nàng nói rõ: “Người cao bảy thước, độ tuổi đôi mươi, dung mạo đoan chính, y phục rách nát, là kẻ nghèo nhất bến tàu kia.”