Vận mệnh của nàng sao?
Nàng đã nhận ra điều gì?
Nhưng tiểu cô nương không nói thêm gì nhiều. Nàng nhét chiếc khăn lụa vào tay hắn: “Công tử không thể gϊếŧ ta đâu. Con cổ trùng này tuy không làm hại đến tính mạng, nhưng nếu mỗi tháng không được dùng thuốc, công tử vẫn sẽ chết.”
Khẳng định hắn sẽ không làm liều, nàng khẽ cười, lộ ra sự đắc ý của kẻ chiến thắng.
Tống Duẫn Chấp tuyệt nhiên không phải là người chưa từng tiếp xúc với nữ giới.
Những người hắn từng tiếp xúc đa phần là theo khuôn phép cũ. Thỉnh thoảng có chút bướng bỉnh, nhưng cũng chỉ là bày ra vài thủ đoạn vặt vãnh, chẳng hề ngờ một nữ tử lại có thể xảo trá đến mức này.
Nữ tử trước mắt, cách ăn mặc không khác biệt nhiều so với các tiểu thư thế gia ở Kim Lăng, hành vi cử chỉ cũng được coi là đoan trang, biết lễ. Duy chỉ có đôi con ngươi màu nhạt ấy, khi nàng mỉm cười, mới để lộ sự gian xảo gần như tà mị dưới đáy mắt.
Nụ cười thực chất kia không nghi ngờ gì đã kí©h thí©ɧ cơn giận của hắn. Tống Duẫn Chấp dùng hết sức giằng bàn tay mình ra khỏi năm ngón tay nàng. Hắn đứng phắt dậy, để lại chiếc khăn lụa dính vết máu nhẹ nhàng rơi xuống bàn trà.
Tiểu cô nương này quá đáng giận, Thẩm Triệt cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Y tung ra một chưởng về phía nàng: “Ngươi tìm chết...”
Phù Nhân, người vừa nãy còn đang pha trà, đã kịp thời ra tay, tóm lấy vai y. Tốc độ nhanh nhẹn, chiêu số tàn nhẫn, công phu của nàng ta thế mà không hề kém cạnh y.
Tiền Đồng thu hết sự phẫn nộ và kinh ngạc của tiểu công tử họ Tống vào trong mắt, nàng cảnh cáo: “Tiểu công tử cũng không thể gϊếŧ ta đâu. Gϊếŧ ta, ngươi sẽ không còn ca ca nữa.”
Nắm được mạch máu của đối phương, đó luôn là cách hữu hiệu nhất.
Giờ phút này, nàng không hề sợ hãi. Những câu Tống công tử không muốn trả lời lúc trước, nàng có thể hỏi lại: “Tống công tử có thể trả lời ta được chưa?”
Tống Duẫn Chấp vẫn chìm đắm trong vẻ đắc ý của kẻ tiểu nhân trên mặt nàng. Trong lòng, hắn lặp lại lời thề, rằng một khi nàng rơi vào tay hắn, hắn nhất định sẽ khiến nàng nhận lấy hậu quả xứng đáng.
Thấy trong mắt hắn tinh hỏa ngút trời, đại để là không còn nhớ gì ngoài sự thù hận, Tiền Đồng không ngại hỏi lại một lần nữa: “Công tử đã hứa hôn chưa?”
Trong cơn thịnh nộ, Tống công tử khẽ nâng mắt lên. Ánh sáng xiên ngang chiếu vào đáy mắt hắn, đôi mắt hổ phách sâu thẳm, hiện lên ba phần kinh ngạc và bảy phần đề phòng.