Chương 17

“Đừng cử động.” Tiền Đồng kịp thời nắm chặt cổ tay Tống công tử, vừa nhắc nhở hắn, vừa nhắc nhở ‘Tống tiểu công tử’ đang kích động muốn rút kiếm bên cạnh: “Con cổ trùng đã chết, công tử cũng sẽ không sống được bao lâu nữa đâu.”

Trong mắt Thẩm Triệt ứa ra máu, y sợ hãi quan sát sắc mặt Tống thế tử.

Còn trong mắt Tống thế tử lại tích tụ băng giá, hắn trừng mắt nhìn chằm chằm tiểu cô nương lớn mật tột cùng trước mặt.

Tiền Đồng làm như không nhận thấy sự phẫn nộ của các công tử. Nàng vỗ nhẹ lên những khớp ngón tay đang bị hắn siết chặt: “Thả lỏng đi, siết chặt như vậy, công tử cũng không chịu nổi đâu.”

Quả đúng như lời nàng nói, con kim thiền đã chui vào mạch máu. Chỉ cần hắn dùng lực một chút, cả cánh tay sẽ truyền đến cảm giác tê dại.

Chuỗi quỷ kế liên tiếp của nàng khiến người ta khó lòng đề phòng, quả thực là vô cùng đáng giận.

“Công tử yên tâm, khi con cổ trùng này thức tỉnh, nó chỉ khiến công tử tạm thời không dùng được sức lực, chứ sẽ không làm hại đến tính mạng.” Tiền Đồng biết hắn đang tức giận, nàng không nhìn vào mắt hắn. Nàng nhẹ nhàng bẻ ngón tay hắn nhưng không bẻ ra được, liền từng bước luồn ngón tay mình vào giữa kẽ tay hắn.

Nhận thấy ý đồ của nàng, Tống Duẫn Chấp không khỏi trừng mắt, lạnh giọng chất vấn: “Ngươi đang làm gì?”

Nhưng chẳng làm được gì, bởi hiện giờ hắn không thể dùng lực, sự phản kháng trở nên vô hiệu. Hơn nữa, tiểu cô nương lại có một tâm tính quật cường. Những ngón tay mềm mại, non mịn của nàng rất nhanh đã đan chặt vào mười ngón tay hắn, và “Bang!” một tiếng, nàng đã mở toang được bàn tay hắn ra.

Chỉ thấy trong lòng bàn tay hắn có một lỗ nhỏ to bằng đầu kim đang rịn ra một giọt máu. Tiền Đồng thở dài một tiếng, ngước mắt nhìn hắn: “Thấy chưa, chảy cả máu rồi. Đã bảo không được dùng sức mà.”

Ánh mắt ôn nhu ấy đến thật vô cớ, khiến hắn run rẩy cả người. Hắn chưa bao giờ có sự đυ.ng chạm da thịt với nữ tử nào. Sự quấn quýt ở đầu ngón tay làm máu hắn như chảy nhanh hơn, thần sắc căng thẳng, khuôn mặt trở nên cứng đờ.

Hắn tuyệt nhiên không phải một người hiền lành để mặc cho kẻ khác định đoạt. Giờ phút này, hắn thậm chí đã muốn thay đổi kế hoạch, không muốn tiếp tục dây dưa với cô gái này nữa.

Hắn muốn gϊếŧ nàng.

“Binh bất yếm trá, là công tử đã thua rồi.” Tiền Đồng vừa an ủi cảm xúc của hắn, vừa rút ra chiếc khăn lụa từ trong tay áo, lau sạch giọt máu trong lòng bàn tay hắn. Sau đó, nàng ngước lên, đón nhận đôi mắt sâu thẳm, bắn ra lửa giận của công tử: “Xin lỗi, không phải là ta không tin Tống công tử, nhưng lòng người khó dò. Trước khi ta giao vận mệnh của mình cho công tử, mệnh của công tử cũng nên được nắm giữ trong tay ta.”