Chương 11

Để tránh bứt dây động rừng, hai người đã rời khỏi đội ngũ và cải trang thành thương nhân kiếm sống. Họ chọn đến bến tàu hỗn loạn nhất của Dương Châu, ngay cả Tri châu cũng không hề hay biết.

Vốn tưởng rằng có thể thỏa sức trổ tài, không ngờ lại liên tiếp bị người ta bày mưu tính kế.

Thẩm Triệt đã nóng lòng muốn nhìn vẻ mặt kinh sợ của cô nương kia khi biết được mình vừa đắc tội với ai, nhưng vẫn chưa hiểu rõ: “Nếu đã như vậy, tại sao chúng ta phải bỏ đi...”

Tống Duẫn Chấp giải thích: “Cô gái này không hề đơn giản. Thân phận của chúng ta không rõ ràng, nếu nhận lời quá dễ dàng, ngược lại sẽ khiến nàng ta sinh nghi...”

“Hai vị công tử, vẫn chưa tìm được chỗ nghỉ chân sao?” Một giọng nói âm dương quái khí đột nhiên vọng đến từ con hẻm bên cạnh.

Hai người xoay người nhìn về phía tiếng nói.

Bên trái con hẻm rộng lớn, một đội người rầm rộ tiến đến. Người đàn ông trung niên đi phía trước nhất, hai tay chắp trong ống tay áo, má hóp lại, vẻ mặt khắc khổ, dữ tợn. Hắn chính là tên tiểu nhị kéo khách ở bến tàu lúc nãy.

Gặp lại hai người, gã côn đồ không còn vẻ mặt niềm nở như trước. Hắn bĩu môi nói: “Một thân toàn xương nghèo, còn bày đặt thanh cao cái gì! Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Đến Dương Châu mà không thèm thăm dò xem ai là người không nên đắc tội.” Không đợi hai người kịp phản ứng, hắn giơ tay về phía trước ra hiệu: “Đánh cho ta! Để lại nửa cái mạng là được!”

Vừa dứt lời, bọn võ phu phía sau hắn tay cầm gậy gỗ ầm ầm xông lên.

Những người bán hàng rong và dân chúng sống ở khu vực đầu đường đã sớm quen với cảnh này. Họ nhanh chóng tản ra như chim sẻ, hối hả rời khỏi nơi thị phi đang diễn ra.

Nỗi bực dọc trong lòng Thẩm Triệt còn chưa kịp nguôi ngoai, nhìn cảnh này thì y tức đến mức bật cười: “Tìm chết...”

Bọn võ phu của nhà họ Thôi từ trước đến nay đều là những tên thổ phỉ làm loạn, quen thói hành vi ngang ngược. Người thường thấy là phải chạy, không ngờ hai chàng trai trẻ có vẻ gầy yếu, sa sút kia lại có khả năng đánh trả.

Đặc biệt là nam nhân võ sĩ.

Cây gậy gỗ không kịp đập trúng người y, ngược lại đã bị y tóm lấy trong tay, dùng làm vũ khí để thi triển.

Trong con hẻm, vạt áo màu xanh lục của công tử bay lượn, dính đầy cánh hoa hải đường. Hoa rơi, gậy múa, cảnh tượng vô cùng bắt mắt. Cây gậy gỗ trong tay y cứ như mọc thêm mắt, không ngừng giáng xuống người đối phương.