Tháng ba là bắt đầu mùa xuân, trăm thuyền đua nhau lướt trên mặt nước, chút băng vụn cuối đông còn sót lại, bị sóng cuốn theo, có chút lay động, phản chiếu trong ánh nắng, như dát lên mặt biển xanh một dải tơ vàng mảnh dài.
Quản gia Tiền phủ nheo mắt tránh đi ánh nắng, hướng về phía lều trà bên cạnh bờ bến cảng mà đi đến.
Lều trà lợp bằng cỏ tranh, cao hơn mặt biển. Quản gia bước qua mấy bậc thang, ngẩng đầu nhìn vào trong, thấy một cô nương đang đứng đối diện biển rộng, mắt dõi về phương xa.
Nàng mặc vải lụa dệt chỉ vàng, tay áo nửa khuất, bên hông đeo ngọc bội, tua rua màu xanh lơ phấp phới trong gió, vờn quanh tà váy mỏng như khói, phác họa bóng dáng mềm mại như tơ liễu đầu xuân.
Quản gia tiến lên, chắp tay bẩm: “Thất tiểu thư, Tri châu đã có lời hồi đáp.”
Cô nương khẽ ngoảnh đầu, rèm lụa mỏng buông hai bên nón, để lộ gương mặt thanh tú rạng rỡ dưới nắng mai, tóc đen như mực, mắt sáng như ngọc, môi đỏ mọng như máu. Vẻ đẹp ấy khiến người ta chợt liên tưởng đến tuyết đầu mùa hay ánh trăng đêm hạ.
Tiền gia là đại thương hộ, giàu có không thua kém nhà có quyền, nhưng không phô trương như con gái quan lại. Nếu luận nhan sắc, thế gian này e rằng không có nam nhân nào xứng đáng với nàng.
Trong lòng quản gia bất bình không thể giấu nổi: “Tri châu nói... còn muốn cân nhắc lại.”
Từ xưa, thương nhân vốn ở hàng thấp kém. Xưa nay, Tiền gia cũng không có lòng cầu quyền quý, nhưng năm năm trước khi loạn chiến nổ ra, đương kim Thánh thượng từng sai người đến Dương Châu cầu viện giới thương hộ, mà Tiền gia khi ấy lại thẳng thừng khước từ.
Nhà họ Tiền có nghề làm muối nên trở nên giàu có và phát đạt, trải qua bao phen chiến loạn rồi thay đổi triều đại mà vẫn sừng sững không ngã. Bởi vậy, họ luôn giữ thân độc lập, không thân cận với kẻ cầm binh quyền.
Nào ai ngờ, trong hoàng thất lại có một kẻ thân phận thấp hèn, giày rơm áo vá, lại có thể phá vòng vây, lập công dẹp loạn, rồi bước lên ngai vàng.
Năm năm trôi qua, thiên hạ dần yên ổn. Khi thế nước đã định, những kẻ từng cự tuyệt lời nhờ vả của thánh thượng năm xưa e rằng khó giữ thân.
Hoàng đế không ngã thì chính họ phải ngã.
Nơm nớp lo sợ suốt năm năm qua, gần đây lại nghe tin phong thanh: Bệ hạ nhớ đến món nợ năm xưa, đã sai người tới điều tra.
Muốn thoát khỏi vòng vây ấy, Tiền gia chỉ còn cách dựa vào thế lực khác. Sau khi cân nhắc, gia chủ quyết định nhắm đến Tri châu, định đem ái nữ duy nhất — Thất tiểu thư Tiền Đồng — gả cho tiểu công tử của ông ta.