Miêu Tiểu Lan chẳng thèm để lời hăm dọa của hắn vào mắt.
Lần này, nàng tuyệt đối sẽ không để mặc cho bị đánh như vừa rồi!
Ngay khi nắm đấm của Miêu Thành Căn sắp giáng xuống mặt nàng, Miêu Tiểu Lan nghiêng người một bước, khiến cú đấm đó hoàn toàn đánh vào khoảng không.
Nàng nhíu mày, xoay người lật cổ tay cậu ta, thuận thế nhấc vai một cái, nhẹ nhàng quật cậu ta ngã sóng soài xuống đất!
Miêu Thành Căn đến cả đau mông cũng chưa kịp cảm nhận, chỉ trợn tròn mắt ngơ ngác nhìn nàng.
Ơ, từ khi nào mà con nhỏ này nhanh nhẹn đến vậy? Chiêu vừa rồi là ai dạy nó chứ?
Miêu Tiểu Lan lườm Miêu Thành Căn, sau đó chẳng buồn nói gì, quay người bỏ đi.
Ra khỏi bếp, nàng thấy a nãi vẫn đang cãi vã với người khác, mà không chỉ một, đã có mấy người đứng ra bênh vực Lý đại thẩm, cùng a nãi khẩu chiến ầm ĩ.
Xem ra a nãi ở Miêu Gia Trại cũng chẳng được lòng người là bao...
Miêu Tiểu Lan lặng lẽ vòng qua, tránh khỏi tầm mắt của Mã Thiết Liên, rồi rảo bước nhanh về phía ruộng.
Đi được nửa đường, nàng bỗng phát hiện mấy dây dưa chuột mọc hoang...
Sợ mình nhìn nhầm, nàng bước lại gần vừa sờ vừa nhìn kỹ thì quả đúng là dưa chuột khô, còn gọi là dưa dại.
Loại này thường dùng để chống đói, có thể ăn sống, chứ nấu nướng thì chẳng ngon là mấy.
Miêu Tiểu Lan bèn hái sạch chỗ dưa mọc trên dây. Cộng thêm mấy thứ hồi nãy, chắc cũng đủ cho đại ca với tiểu đệ ăn một bữa no bụng!
Lúc tới ruộng, từ xa nàng đã thấy ba người đang đứng dưới bóng cây nghỉ mát.
“Nương, đại ca, ta tới rồi đây!” Miêu Tiểu Lan cất tiếng gọi, tay vẫy vẫy, nhanh chân bước lại gần.
Vừa thấy bóng nàng từ xa, ba người dưới gốc cây liền giật mình. Còn tưởng Mã Thiết Liên cũng theo đến, sợ bà ta bắt gặp cảnh bọn họ đang trốn việc, vội vã đứng bật dậy, lật đật chui vào ruộng.
Đợi đến khi nàng đến gần, họ mới phát hiện chỉ có một mình nàng.
“Ơ, Tiểu Lan tỷ, sao chỉ có tỷ thôi vậy? A nãi với Thành Căn ca không theo tới à?” Miêu Xuân Căn thấy nàng đi một mình, trong bụng dấy lên thắc mắc.
Bình thường a nãi hay bất chợt ra ruộng, rồi ngồi dưới bóng cây trông chừng bọn họ làm việc, nay lại không thấy theo tới, khiến cậu bé sinh nghi.
Hai người còn lại cũng nhìn nàng chằm chằm, mặt đầy vẻ tò mò.
“A nãi bận cãi nhau với người ta, đâu rảnh mà để ý tới chúng ta. Còn Thành Căn ca... đang ngồi ngẩn ra dưới đất, không theo.” Miêu Tiểu Lan đưa hộp đồ ăn ra, khẽ nhún vai bất đắc dĩ.
Còn về việc Miêu Thành Căn định ngồi ngẩn đến bao giờ thì nàng không rõ, nhưng đoán chừng lát nữa a nãi sẽ qua thôi.
“Tiểu Lan, con mang hết đồ trong nồi tới đây à? Còn mấy thứ kỳ lạ này, con hái ở đâu thế?” Phùng thị mở hộp ra, vừa nhìn thấy bên trong liền ngẩn người, sắc mặt thay đổi rõ rệt.
“Hử? Nương không biết cái này gọi là gì sao?” Miêu Tiểu Lan nghiêng đầu, lộ vẻ nghi hoặc. Chẳng lẽ ở đây không có dưa chuột?