Chương 11

“Chào các em tân sinh! Chị là chị khóa trên năm ba của khoa các em, chị tên là Chu Cảnh Văn. Tháng huấn luyện quân sự này, chị sẽ là giáo viên phụ trách sinh hoạt của lớp các em.”

Cô gái này có giọng nói mang phong thái chị đại, tạo cho người khác một khí chất cực kỳ mạnh mẽ, không dễ động vào. Hơn nữa, khi nói những lời này, trên mặt cô ấy không hề có lấy một nụ cười, hoàn toàn là vẻ làm cho có lệ, tạo ấn tượng ban đầu không dễ gần chút nào.

Nhất thời, tất cả mọi người trong ký túc xá đều dừng việc trong tay, ngoan ngoãn nhìn cô ấy: “Chào chị ạ!” Cả đám đồng thanh nói.

Chu Cảnh Văn lướt nhìn qua ký túc xá, trong tay cầm theo danh sách đăng ký: “Chị điểm danh trước nhé. Trương Ngọc Tô, Lý Tĩnh Lan, Diệp Ngữ Đồng, Vạn Gia Ni.” Vừa điểm danh vừa làm ký hiệu, tốc độ nói rất nhanh, hiệu suất làm việc cực cao. Ngay sau đó, cô nhanh gọn gập danh sách lại, một lần nữa ngước mắt nhìn về phía mọi người. Ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như dao của cô khiến Diệp Ngữ Đồng vốn luôn hoạt bát cũng không dám hé răng.

“Ký túc xá các em đã bầu trưởng phòng chưa?” Chu Cảnh Văn hỏi, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, thậm chí có phần nghiêm nghị.

Mọi người nhìn nhau, thi nhau nở nụ cười ngượng nghịu.

Giây tiếp theo, Chu Cảnh Văn tùy tiện chỉ định một người, mà người này lại vừa lúc là Vạn Gia Ni: “Em đi.”

Vạn Gia Ni làm sao ngờ được mình đang yên đang lành ngồi đây mà cũng có thể tai bay vạ gió, vội vàng xua tay: “Không được đâu ạ, em không làm được, chị.”

Chu Cảnh Văn khẽ nhíu mày: “Chưa làm sao biết mình không làm được. Cứ em đi, Vạn Gia Ni phải không?” Nói xong, cô cúi đầu “soạt soạt” viết gì đó vào danh sách.

Vạn Gia Ni mặt đơ ra, không biết phải làm sao.

Sau khi hoàn thành công việc ở ký túc xá này, Chu Cảnh Văn trước khi đi lại dặn dò thêm một câu: “Sáng mai 6 giờ tập trung ở sân thể dục, đừng ai đến muộn.” Nói xong đóng cửa lại rời đi.

Sau khi chị khóa trên rời đi, mọi người trong ký túc xá đều thi nhau thở phào nhẹ nhõm.

“Trời ơi, quả thực làm tôi sợ chết khϊếp.”

“Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy, tôi còn chẳng dám nói chuyện. Khủng khϊếp quá, sao lại có người con gái đáng sợ như thế!”

“Nhưng mà, chị ấy rất đẹp, chỉ là cảm giác khó gần thôi, các cậu thấy sao?”

Diệp Ngữ Đồng tiếp tục xem livestream, trong miệng ngậm kẹo mυ"ŧ: “Tớ thấy chị Linh Vi nhà chúng ta là đẹp nhất.”

Vạn Gia Ni mặt mày ủ dột úp xuống bàn: “Tôi mới là người xui xẻo nhất được không!”

Những người khác nghe xong bắt đầu cười trên nỗi đau của cô: “Vạn Gia Ni, ít nhất người ta là chị khóa trên còn nhớ tên cậu đầu tiên đó chứ!”

“Đúng vậy đúng vậy, sau này cậu phải gánh vác cái trọng trách trưởng ký túc xá này đó nha!”

Vạn Gia Ni liếc xéo các cô nàng một cái. Cái “gánh nặng” này nặng quá mức rồi. Dù dáng người tuy nhỏ nhưng ý chí thì không vừa, thế nhưng so với ba cô gái khác trong ký túc xá, ai cũng hợp hơn cô mà. Cái chị khóa trên kia nhất định là cố tình nhắm vào cô.

Hôm nay Thẩm Linh Vi bắt đầu livestream hơi muộn. Cô nàng xuất hiện trước màn hình và giải thích nguyên nhân với mọi người. Vì tân học kỳ khai giảng và chuyển trường, có rất nhiều việc phải bận rộn, bận mãi đến bây giờ mới tạm ổn định được. Là một fan cứng, Diệp Ngữ Đồng khi thấy thông báo từ hệ thống lúc Thẩm Linh Vi livestream ở phòng khác cũng lập tức chạy vào.