Chương 7

7.

Trần Lam nằm trên giường cũng không ngăn được nước mắt của bản thân, cô cố gắng đưa tay tự xoa bụng mình, nơi này cô biết đã không còn bé cưng của cô nữa, nhưng mà rất nhanh cô sẽ được đến bên bé cưng thôi.

Lệ Thành ngày hôm sau, tự bản thân đi làm giấy ly hôn cho hai người, dù không có Trần Lam nhưng với thế lực của nhà họ Lệ, anh dễ dàng lấy được giấy ly hôn. Anh thất thần cầm tờ giấy vừa lấy được đến gặp Trần Lam, cô hôm nay trông còn tệ hơn ngày hôm qua, dường như không muốn mở mắt ra nữa.

Trần Lam nghe thấy tiếng mở cửa, liền biết là anh đến, Lệ Thành hỏi thăm cô nhưng không nhận được bất cứ phản hồi nào, cho đến khi cô thấy được giấy ly hôn.

“Vợ ơi, à không, Lam Lam, anh đã lấy được giấy ly hôn rồi, em có thể đừng đi có được không?”

Anh vừa nói nước mắt vừa rơi, cuối cùng là quỳ gối bên cạnh giường cô, anh chịu không được khi nhìn thấy cô như vậy, đáng lẽ anh là người sai, là người phản bội cô trước, anh phải là người chịu đau đớn, phải là người nằm trên giường kia mới đúng.

Cô từng là cô gái xinh đẹp, lúc nào cũng cười, hồn nhiên, đến mức có khi anh ngỡ cô là người mà anh không thể với tới, hơn hết lúc đó, cô yêu anh, trong mắt cô lúc nào cũng lấp lánh chứa bóng hình anh trong đó, cùng với tình yêu tràn ngập.

Nhưng hiện tại anh chỉ thấy cô khóc, khóc khi nhận ra bản thân cuối cùng cũng không còn liên quan đến anh, trước khi chết cô có thể ly hôn với anh.

“Lam Lam, anh xin lỗi, là anh sai rồi, anh không nên bỏ quên em, không nên lạnh nhạt với em như vậy, anh là tên khốn, là tên khốn”.

Mỗi một từ Lệ Thành lại tự mình tát thật mạnh lên mặt, đến khi cảm nhận được sự bỏng rát.

Anh thấy được Trần Lam mấp máy môi như muốn nói gì đó, anh sửng sốt, liên tục gật đầu, nước mắt theo đó rơi xuống, lần thứ hai anh chạy trối chết ra khỏi phòng bệnh, lý do là anh đọc hiểu được khẩu hình cô nói gì, cô nói: “Đúng vậy, anh là tên khốn, anh cũng bẩn rồi”, anh có thể chịu được cô đánh mắng anh là tên khốn, nhưng khi nghe cô nói “anh bẩn” anh lại chịu không được rồi.

Những ngày sau đó, Dương Hạ đã nhất quyết không cho Lệ Thành gặp cô nữa, cô đã xin tạm nghỉ tại công ty để chăm sóc Trần Lam, cô muốn những ngày cuối này được ở bên cô.

Ngày nọ, bỗng nhiên Trần Lam trở nên tỉnh táo hơn thường ngày, cô còn không cần dùng thiết bị hỗ trợ hô hấp nữa, cô bảo Dương Hạ rằng mình muốn ngắm mặt trời lặn ở biển.

Dương Hạ chở cô đi ra gần bờ biển, trên chiếc xe lăn, Trần Lam được cô đẩy đến bờ biển, mặt trời đang lặn xuống phía xa, sắp không còn tia nắng.

Mặt biển buổi hoàng hôn tĩnh lặng, bình yên, hồi lâu lại có gợn sóng lăn tăn, giống như nhảy múa trên mặt biển.

“Lâu rồi chúng ta không cùng nhau như thế này nhỉ?”, Dương Hạ là người phá vỡ sự tĩnh lặng.

“Đúng vậy, trước đây tớ lại chạy theo thứ không thuộc về mình quá lâu, quên mất những thứ tốt đẹp này”.

Dừng một lúc cô lại nói tiếp: “Trước kia tớ luôn cho rằng, bản thân sẽ có một kết thúc tốt đẹp như hoàng hôn vậy, nhưng mà không ngờ hiện thực lại không cho tớ được như ý”.

“Lúc trước khi còn là đứa trẻ không cha không mẹ trong viện mồ côi, tớ luôn ao ước có được tình yêu thương, có được gia đình hạnh phúc của riêng mình, tớ cứ nghĩ chạy thêm tí nữa, sẽ thấy được đích đến nhưng mà không ngờ, lại phải đến đích nhanh như vậy”.

“Hạ Hạ, sau này cậu nhất định phải hạnh phúc nha, cái tên Sếp kia của cậu, thích người ta thì phải nói đó, đừng có mà sau này hối tiếc”.

“Đang yên cậu nhắc đến anh ta làm gì?”

Dương Hạ miễn cưỡng cười cùng cô nhưng lại không kiềm được nước mắt rơi: “Nhất định, tớ nhất định hạnh phúc thay cả phần của cậu nữa”.

“Lam Lam, Lam Lam”.

Dương Hạ gọi cô hai tiếng nhẹ nhàng nhưng lại không nghe được câu phản hồi, cô mỉm cười nhìn ánh hoàng hôn dần tắt lịm, màu lam của bầu trời cũng không còn sót lại tí nào.

“Kiếp sau cậu cũng phải hạnh phúc đó”.