Chương 8

Viết chương 8 tạm Lập ý

+ tiếng nói của giáo viên nói chung là gọi Lục Minh lên phát biểu về .. nói chung là phát biểu về cố gắng học hành ....

Tả về cảnh anh tỏa sáng

+ Liên trân bên dưới thì nhìn lên cậu .... có cảm xúc..

+ nghe có người nói bên cạnh....là lục minh.. nói chung là khen...

Đoạn 2

+ .....

Ra chương 8 ngày 1/3 nhé...

:

Văn án này ko liên quan đến chính truyện

> Gió biển thổi ào ào, mang theo vị mặn mòi của đại dương bao la, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo trong trái tim Liên Trân. Cậu đứng trên boong tàu du thuyền, nơi từng là biểu tượng của sự giàu sang, xa hoa, giờ đây lại là nơi cậu tìm đến trong hận thù. Ánh mắt cậu sắc lạnh, nhìn về phía người con trai, người mà cậu đã từng yêu, giờ đây lại là kẻ thù không đội trời chung.

>

> "Anh là con mà họ yêu thương, còn tôi là gì? Một đứa trẻ bị bỏ rơi, bị đánh tráo, bị ruồng bỏ?" Cậu gào lên, tiếng gào thét đầy căm phẫn, "Tôi sẽ không tha thứ cho các người, sẽ không bao giờ tha thứ!"

>

> Con thuyền lên đênh bão ập sắp tới. Liên Trân kéo Lục Minh đứng mép con tàu, chỉ cần một cú đẩy là cả hai sẽ rơi xuống biển sâu. Cậu cầm dao kè cổ, ánh mắt đầy điên cuồng.

>

> Người mẹ ruột, người phụ nữ đã từng ru cậu vào giấc ngủ, giờ đây lại van xin cậu hãy dừng lại. "Con trai, hãy tha thứ cho chúng ta, hãy tha thứ cho Lục Minh!"

>

> Liên Trân cười khẩy, tiếng cười đầy chua chát. "Các người yêu hắn đến thế thì cứu hắn đi sao? Hãy chọn đi, là cậu ta hay là tôi?"

>

> Bọn họ lưỡng lự, ánh mắt đầy sợ hãi. Liên Trân nhắm mắt, rồi đột ngột nhảy xuống biển, kéo theo Lục Minh cùng rơi xuống vực sâu.

>

> Cuộc đời cậu tan nát, chỉ còn lại hận thù và sự cô đơn.

với ánh mắt lạnh lùng, đầy căm phẫn.

Cậu đã đạt được mục đích của mình, nhưng trái tim cậu lại trống rỗng, lạnh lẽo. Cậu đã đánh mất tất cả, gia đình, tình yêu, và cả chính bản thân mình. Cậu chìm đắm trong hận thù, trong sự cô đơn và tuyệt vọng.

Cậu biết rằng, cuộc đời cậu sẽ mãi mãi bị ám ảnh bởi những gì đã xảy ra. Cậu sẽ không bao giờ có thể tìm lại được hạnh phúc, không bao giờ có thể yêu thương ai nữa. Cậu sẽ mãi mãi là một con người bị hận thù, bị cô đơn, bị tổn thương.

Cậu đã trả thù, nhưng cậu cũng đã tự hủy hoại chính mình. Cậu đã đánh mất tất cả, và chỉ còn lại một trái tim đầy hận thù, một tâm hồn đầy tổn thương.

Cậu là nạn nhân của sự bất công, nhưng cậu cũng là người đã tự mình tạo ra địa ngục cho chính mình. Cậu đã chọn con đường hận thù, và kết cục là sự sụp đổ, sự tan vỡ, và sự cô đơn.

Cậu bước ra khỏi boong tàu, bỏ lại phía sau những xác chết sống, những người mà cậu từng yêu thương. Cậu bước vào đêm tối, một con người cô đơn, lạc lõng, đầy hận thù.

Cậu sẽ mãi mãi lang thang trong bóng tối, một linh hồn bị ám ảnh bởi quá khứ, một trái tim bị hận thù bao phủ. Cậu sẽ không bao giờ tìm được bình yên, không bao giờ tìm được hạnh phúc.

Sóng biển ào ào, như tiếng khóc than của một tâm hồn bị tổn thương. Cơn bão bấp bênh, như cuộc đời của Liên Trân, đầy sóng gió, đầy bất hạnh.

Cậu là nạn nhân của sự bất công, nhưng cậu cũng là người đã tự mình tạo ra địa ngục cho chính mình. Cậu đã chọn con đường hận thù, và kết cục là sự sụp đổ, sự tan vỡ, và sự cô đơn.