Do truyện ít ủng hộ quá , t nản nên mình sẽ viết ra chương ít tùy tâm trạng.Đề cử truyện giúp t với.Nếu ít quá thì mình xin drop.
Ánh tà chiếu lên khuân mặt thiếu niên thức dậy, nắng chiều nhuộm mái tóc thành cam sẫm khiến cậu trở nên nhu hòa hơn bao giờ khác hẳn khi khó chịu thường ngày.
Liên Trân khẽ lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Cậu mỉm cười gượng gạo, "Mình không sao, cảm ơn bạn." Cậu đứng dậy, chân tay vẫn còn hơi run rẩy, nhưng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
"Sao bạn lại ngủ ở đây? Mình thấy bạn ngồi đây từ chiều rồi." Cậu bạn kia nhìn Liên Trân với vẻ lo lắng. "Mình...mình hơi mệt." Liên Trân cố gắng tìm một lời giải thích cho hành động của mình.
"Bạn có muốn mình đưa bạn về không?" Cậu bạn kia đề nghị.
Liên Trân lắc đầu, "Không cần đâu, mình tự về được." Cậu không muốn làm phiền ai, đặc biệt là khi tâm trạng của cậu đang rối bời như vậy.
Cậu bạn kia nhìn Liên Trân một lúc, rồi gật đầu, "Được rồi, nếu bạn cần gì thì cứ gọi cho mình." Cậu ấy đưa cho Liên Trân một tờ giấy nhỏ, "Đây là số điện thoại của mình."
Liên Trân nhận lấy tờ giấy, "Cảm ơn bạn." Cậu nhìn cậu bạn kia một lúc, rồi quay người bước đi.
Cậu bước đi trong chiều tà, ánh nắng cuối ngày nhuộm đỏ bầu trời, như một lời tiễn biệt.
__________
Nhiều ngày trôi qua, cuối cùng cũng tới lễ hội. Vì là ngày lễ khai trương long trọng của trường nên tổ chức rất trang trọng khi mời những vị khách quý, các bậc phụ huynh và tất nhiên là không thể thiếu các học sinh.
Liên Trân đứng nép mình trong đám đông, nhìn những học sinh khác vui vẻ trò chuyện, cười đùa rôm rả. Cậu cảm thấy lạc lõng, cậu không biết phải làm gì, cậu không biết phải nói chuyện với ai.
Cậu nhìn lên sân khấu, thấy thầy hiệu trưởng đang phát biểu, giọng thầy đầy tự hào và phấn khởi. Cậu nhớ lại những ngày tháng học tập ở đây, cậu nhớ lại những kỷ niệm đẹp, những người bạn thân thiết.
Cậu lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đó. Bởi vì giờ đây, cậu không còn là một phần của trường học này nữa. Cậu chỉ là một người ngoài cuộc, một người lạc lõng giữa dòng người.
Cậu nhìn xung quanh, thấy những học sinh khác đang vui vẻ tham gia các trò chơi, cậu thấy những cặp đôi tay trong tay, cậu thấy những nhóm bạn cười đùa rôm rả. Cậu cảm thấy một chút ghen tị, cậu ước gì mình cũng có thể được vui vẻ như họ.
Cậu bước đi trong đám đông, cố gắng tìm một chỗ yên tĩnh để ngồi xuống. Cậu muốn tìm một nơi để trốn tránh sự náo nhiệt, trốn tránh những cảm xúc hỗn loạn trong lòng.