Chương 6

Liên Trân bước vào thư viện, ánh nắng chiều vàng chiếu xuyên qua cửa sổ, phủ lên những dãy sách một lớp bụi mờ ảo. Cậu tìm đến khu vực toán học, tay run run khi chạm đến những cuốn sách dày cộm. Mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng, gợi nhớ về những ngày tháng êm đềm, khi cậu còn là một đứa trẻ hồn nhiên, say mê với những con số và phép tính.

Cậu lật giở từng trang sách, những công thức, định lý phức tạp hiện ra như những bức tranh trừu tượng. Cậu cố gắng tập trung, nhưng tâm trí cậu lại trôi về những ký ức đau thương. Hình ảnh cha mẹ lạnh lùng, những lời mắng chửi cay nghiệt, và sự thật phũ phàng về thân phận của mình cứ hiện lên trong đầu.

Liên Trân thở dài, đặt cuốn sách xuống. Cậu không thể tập trung vào việc học.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã nhạt dần, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt. Cậu biết, cuộc sống của cậu đã thay đổi mãi mãi. Cậu không còn là cậu bé ngây thơ, hồn nhiên ngày nào nữa. Cậu đã trưởng thành, đã phải đối mặt với những sự thật phũ phàng của cuộc đời.

Nhưng mà nó đau đau lắm. Không chịu được, nỗi đau, sự bất bình trong tâm thiếu niên phải bật khóc.

_______

Liên Trân gục ngã trên vỉa hè, nước mưa lạnh buốt thấm vào da thịt, nhưng không bằng nỗi đau đớn đang xé nát tâm hồn cậu. Cậu không thể tin nổi, tất cả những gì cậu từng trải qua, những lời mắng chửi, những ánh mắt khinh thường, tất cả đều là do sự ích kỷ của cha mẹ nuôi. Họ đã đánh tráo cậu, để con trai ruột của họ được sống trong nhung lụa, còn cậu thì phải chịu đựng cuộc sống đầy bất hạnh.

Cậu nhớ lại những lần bị đánh đập, những lúc bị mắng mỏ, những lời nói cay nghiệt của cha mẹ nuôi. Cậu nhớ lại ánh mắt khinh thường của em trai, những lúc cậu bị đối xử như người hầu trong chính ngôi nhà của mình. Tất cả đều là do sự ích kỷ của họ, họ đã cướp đi gia đình, cướp đi tình yêu thương, cướp đi cả tuổi thơ của cậu.

Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với nước mưa lạnh lẽo. Cậu không biết phải làm gì, phải đi đâu, phải làm sao để thoát khỏi nỗi đau này. Cậu chỉ biết rằng, cuộc sống của cậu đã bị đảo lộn hoàn toàn, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.

Cậu gào thét lên trời, tiếng gào thét đầy đau đớn, đầy bất lực. Cậu muốn hét lên để giải tỏa nỗi đau, để cho mọi người biết sự bất công mà cậu phải chịu đựng. Nhưng tiếng gào thét của cậu chỉ hòa lẫn vào tiếng mưa, không ai nghe thấy, không ai thấu hiểu.

Liên Trân đứng dậy, cơ thể run rẩy, tâm hồn đầy hoang mang.

________

"Này bạn gì ơi."

Nghe có tiếng gọi. Lơ mơ vừa tỉnh giấc. Liên Trân dụi mắt, cố gắng nhìn rõ người đang gọi mình. Một cậu bạn với mái tóc đen đeo gọng kính đen , khuôn mặt hiền lành, đang đứng trước mặt cậu. Cậu bạn mặc bộ đồng phục học sinh, trên tay cầm một chiếc cặp sách màu xanh.

"Bạn có sao không? Đã sắp đến giờ đóng cửa rồi."

Liên Trân sực tỉnh đầu óc quay cuồng.